Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

không đòi hỏi không phản bác, rất nghe lời và vô cảm trước mọi vật. Hắn đưa nó về nhà hắn , nó đi theo cứ chầm chậm bước đi trong miệng lẩm bẩm “Triệu Hiểu Nhi”

Hắn đau lòng lắm, gọi đện cho Jan đến đây an ủi nó nhưng vô ích nó vẫn cứ như vậy. Không ăn uống gì trong 3 ngày hắn ép thế nào cũng không chịu nuốt, có nuốt vào nó lại nôn ra.
Đến đêm ngày thứ 3 nó ngất lịm trong tình trạng sức khỏe rất xấu, nhìn gương mặt nó xanh xao tiều tụy hẳn đi tim hắn đau nhói.
-sức đề kháng của cô bé rất yếu, chắc cậu cũng biết bệnh tim của cô bé đã tiến triển xấu dần.
Hắn xanh mặt “bệnh tim” gì chứ “tiến triển xấu dần” là thế nào???

Hàng ngàn câu hỏi vây bám lấy cậu, bước vào phòng bệnh nó hắn mới tạm gác lại mọi chuyện sang 1 bên. Hôm nay nó có vẻ tươi tỉnh hơn mọi khi
-anh đi đâu vậy_nó nói sao, hắn quá ngất ngờ
-a à ờ anh mới từ phòng bác sĩ về
Nó cười nhẹ
-sao lại ấp úng vậy, bác sĩ nói sao
-à à sức đề kháng của em rất yếu cần phải bồi dưỡng nhiều hơn, vậy em sẽ bình thường.
-vậy thôi sao, mình xuất viện thôi
-không được, em cần theo dõi tiếp
-em muốn về nhà_nó ghét bệnh viện nơi đây sẽ làm nó nhớ đến bà ấy, người mà nó dặn lòng phải hận thật nhiều.
Trước ánh mắt như van nài của nó hắn đành gật đầu

Nhà hắn khá rộng những chỉ có 1 phòng ngủ, từ khi nó chuyển đến ở hắn nhường phòng cho nó và mang chăn ra phòng khách ngủ tạm nhưng có nó trong nhà hắn cũng thấy vui thêm.

Nó cũng đã quen dần với cái tên “Triệu Hiểu Nhi” mà Quân nhắc tới. Jan và Khánh có việc đột xuất của gia đình nên 2 người đã đi máy bay riêng 1 người về Anh 1 người về Nga
CHAP 68:
Còn Quân từ khi tát nó và đuổi nó đi, cậu cảm thấy hối hận vì những gì mình làm vùi đầu vào rượu bia làm khổ cho BA, cô cũng đau lòng không kém. BA không có cách nào liên lạc với nó nhìn Quân đau khổ vậy cô không tránh khỏi đau lòng xót xa...

Lôi Quân từ bar wind’s về BA đã phải nhờ Key mới có thể mang Quân vào trong phòng. Cậu nôn ói khắp nhà làm BA phải dọn túi bụi, trong giấc mơ còn nói mớ
-Ji à anh xin lỗi
-tha lỗi cho anh
-Ji ơi
...
BA cầm tay Quân xót xa, nước mắt rơi lã chã rồi thiếp đi, ngày hôm nay cô đã quá mệt mỏi.

Nửa đêm tỉnh giấc Quân đã thấy BA nằm với tư thế không được thoải mái lắm ở bên giường cậu, nhẹ nhàng bế BA lên giường đắp chăn cẩn thận cho cô, dạo này cô xanh xao quá.
“anh xin lỗi em” thì thầm bên tai cô rồi cậu bỏ ra ngoài dặn lòng mình phải bình tĩnh giải quyết mọi chuyện, cậu đã nói dối ba cậu rằng “nó do quá sock nên đã chuyển đến nhà Jan ở” đã đến lúc phải nói sự thật. Ra ban công châm điếu thuốc, làn khói mỏng phả ra từ miệng cậu, mệt mỏi đúng cậu quá mệt mỏi rồi nhưng cậu là k.trai như những lời mẹ cậu đã viết trong bức thư

“Lúc con đọc được bức thư này chắc ta đã ở bên Mĩ, ta xin lỗi vì đã không thể ở lại bên mấy ba con. con hãy thay ta chăm sóc ba và em gái con Ji nhé! Ta có lỗi với con bé nhưng giờ ta không thể đứng vững khi đối diện với con bé nữa, có lẽ nó rất hận ta Quân à.

Có lẽ con đã từng rất hận ta và ba con vì đã lạnh nhạt với con mà chỉ lo cho mình Ji phải không? Con biết không từ nhỏ con đã là 1 đứa hiếu động và khỏe mạnh điều đó làm ta rất tự hào về con, con trai ta!!! Nhưng không phải vì thế mà ta sẽ yêu thương che chở con quá nhiều, như vậy con sẽ sống tự lập và có chí hướng vươn lên hơn. Ta không giống như những người mẹ khác yêu thương con mình hết mực và thể hiện ra bên ngoài...ta xin lỗi vì đã để con bên vú nuôi từ bé tới lớn, ta đã không hoàn thành trách nhiệm của 1 người mẹ đối với con!
*cười* Đọc đến đây chắc con lại tự hỏi 1 lần nữa tại sao ta và ba con lại thương yêu Ji nhiều đến thế, những tình cảm đáng ra con phải nhận được phải không? Ta hiểu ta hiểu tất cả, đúng Ji không phải là con ruột ta nó đến nhà ta ở từ bé ba mẹ nó rất thiếu thốn không thể cho Ji được những thứ nó thích, những thứ mà nó muốn và Ji thiếu tất cả thiếu tất cả những gì mà con có. Con bé rất dễ thương trong sáng và hồn nhiên, đôi mắt sáng như cuốn người ta nhìn vào mắt nó không rời, ta bị cuốn hút vì đôi mắt đó chắc là con cũng vậy.

Nếu con hỏi vì thấy con bé tội nghiệp mà yêu thương nó mặc kệ con thì ta cũng sẽ trả lời. Điều đó không phải con bé rất giống với đứa em đã mất của con, từ khi con bé mới sinh ra ta đã rất bất ngờ giống như trời định vậy, ta giường như đã tưởng nó là món qà mà thượng đế đã ban tặng ta một lần nữa. Đến khi ba mẹ nó không thể nuôi nó ta đã nhận nó làm con nhưng lại bắt họ phải đổi họ của con bé sang họ Vũ mà không phải họ Triệu nữa, vì vậy mà ta đã yêu thương nó như con ruột mình quên đi việc nó chỉ là con nuôi...

Ta xin lỗi vì đã quá ích kỉ bỏ lại tất cả mà ra đi, nhưng ta đã suy nghĩ rất nhiều ta ở lại chỉ làm khổ cho mọi người...

Còn nữa bí mật về cái chết của ba mẹ Ji nhất quyết con phải ngăn chặn lại, coi như ta cầu xin con!!!

Vũ Hoàng Anh Quân ta yêu con rất nhiều, kể cả trước đây và bây giờ ta vẫn yêu con rất rất nhiều, con yêu”

Nhưng bà đã không thể ở bên Mĩ nữa, mà giờ bà đã đến 1 nơi rất xa...rất xa khác, nơi mà không có gia đình cậu. Bức thư này đã không thể trở thành sự thật nhưng điều bà nói chắc chắn cậu sẽ thực hiện.
Nghĩ đến khóe mắt cậu lại cay cay, nhưng cái bí mật mà bà đã nhắc tới là gì? tại sao lại phải dấu đi...đó vẫn là 1 câu hỏi mà vẫn chưa có câu trả lời
CHAP 69:

Sáng hôm sau nó thức dậy từ rất sớm chuẩn bị bữa sáng cho hắn, vậy là cũng được một tuần kể từ khi Quân đuổi nó đi, cũng chẳng ai đi tìm nó. Nó đã bị bỏ rơi và quên lãng nhanh vậy sao, nó nhẹ nhàng bước xuống phòng khách. Thấy hắn co ro trên chiếc sopha 1m7 trong khi hắn cao hưn 1m8 thấy mà tội.
Hắn cựa mình
Bụp!!! hắn lăn thẳng xuống nền, nó bật cười lại đỡ hắn
-em dậy rồi sao
-uh_không phải nó dậy sớm mà là nó đã mất ngủ cả tuần nay, chợp mắt được một lúc nó không mơ thấy cảnh ba mẹ nó bị giết thì lại thấy hình ảnh bà Dung cười hiền, ôm ấp nó vào lòng. Chính vì vậy nó rất sợ việc ngủ
Giờ hắn mới để ý nó mặc đồ như đã muốn đi đâu đó
-em muốn đi đâu, anh dẫn em đi
-cho em tới mộ bà ấy_im lặng 1 chút nó mới quyết định nói
Nó nói đến bà Dung, hắn chột dạ không biết có nên nói cho nó biết hay không.
-à ừ thôi..để hôm khác anh đưa em đi
Thấy hắn có vẻ lúng túng, nó dò hỏi
-anh dấu em chuyện gì sao
-thực ra....
-bà ấy mong muốn được hỏa thiêu_nói đến đây hắn lại ấp úng_để bù đắp những lỗi lầm đã gây ra và cảm thấy có lỗi với em
Nó như chết sững, đáng ra nó phải vui trong lòng vì bà ta đã biết mình có lỗi với nó nhưng tại sao tim nó lại đau như vậy. cố kìm lại giọt nước mắt đang trực trào
-đưa em tới biển

Sau khi vscn và giải quyết bữa sáng xong hắn khoác nhanh chiếc áo rồi đưa nó ra tới biển, từ Hà Nội mà ra tới biển khá lâu nên hắn quyết định gọi trực thăng riêng đến đi cho tiện...
Đến nơi, hắn nắm tay nó đứng trước biển sóng xô vào các phiến đá nước bắn tung lên.
-anh về trước đi, em muốn ở lại_nó vẫn nhìn vào 1 điểm vô định ngoài biển rộng
-anh...
-xin anh_lần đầu tiên nó tỏ thái độ như vậy hắn khá bất ngờ đành chiều theo ý nó, nhưng cũng không đi đâu xa hắn dạo quanh làng chài gần biển.
Còn nó vẫn cứ đứng đó, gió phả vào mặt tới tái ngắt nó vẫn cứ như vậy, trên mặt không 1 chút biểu cảm nhưng đâu ai biết rằng trong thâm tâm nó, nó đang tự chất vấn chính mình
“cảm giác mình đã sai như vậy là sao”
“Rốt cuộc thì ngày đó chuyện gì đã xảy ra, tại sao mình lại không nhớ gì hết”
“tại sao lại đau như thế này”
...
hàng loạt câu hỏi cứ vay quanh tâm trí nó. Điều duy nhất không biết xử lí ra sao chính là sự vướng mắc mà chính mình cũng không phân biệt được rõ ràng.
Ôm lấy ngực mình nó cảm thấy hơi nhói ở tim, dạo này cơn đau nhanh đến hơn với nó và nó cảm thấy choáng nhiều hơn...nó mất thăng bằng ngã xuống đập đầu vào phiến đá gần đó rồi ngất lịm...
Trời đã sẫm tối, hắn sau 1 hồi dạo quanh làng chài hắn quay lại tìm nó, nhìn mãi nhìn mãi vẫn không thấy nó đâu, hắn cảm thấy bất an gọi to
-Ji ơi
-em ở đâu
Hắn khựng lại khi thấy nó nằm trên phiến đá khuôn mặt tái mét tóc ướt đẫm toàn máu. Vội vàng bế nó lên quay ngược lại ngôi làng nãy hắn mới đi qua “với tốc độ ánh sáng” tìm lại nơi chữa trị vết thương mà hắn đã nhìn thấy.
Không thèm gõ cửa hắn dùng chân đạp thẳng vào chiếc cửa gỗ đã hao mọt theo năm tháng chiếc bản lề bay ra hẳn, người đàn ông trug niên bên trong nhíu mày nhìn hắn rồi nhìn sang nó
-bỏ cô bé xuống rồi đi ra ngoài_ông điềm tĩnh đáp
Hăn nghe lời làm theo 1 cách ngớ ngẩn, đặt nó lên giường rồi ra ngoài thật không thắc mắc gì luôn, ông thầm cười rồi xem xét vết thương của nó
Ra ngoài rồi hắn mới nhớ “tại sao mình lại phải nghe” tự cốc đầu mình rồi nhanh chóng bước vào, hắn giận tím mặt tự dưng lại bị 1 ông già “troll”
Chưa kịp để hắn hét vào mặt ông, ông đã cướp lời
-đưa cô bé lên thành phố, ta đã cầm máu rồi, ở đây ta không có máu để chuyền cho cô bé
hắn sực nhớ tới vết thương của nó ẵm nó lên đưa ra ngoài trực thăng đã đợi sẵn
-chúng ta sẽ còn gặp lại
Hắn chẵng thèm quan tâm lời ông nói, phớt lờ rồi nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện.
Ông nhìn theo chiếc trực thăng mỉm cười
CHAP 70:
Trở về bệnh viện nhà hắn, trong khi nó đang truyền máu thì hắn có việc đột xuất dù không muốn xa nó nhưng cũng phải đi nhờ bác sĩ đến trông coi nó.
Tỉnh dậy không thấy hắn đâu, nó rờ tay lên trán vết băng bó dày cộp làm nó khó chịu vô cùng. Gỡ hết gạc ra nó tự sát trùng lại vết thương(nghề của nó mà :v ) rồi ra khỏi bệnh viện
Mớ suy nghĩ hỗn độn tiếp tục vây lấy nó, nó lững thững bước về nhà trên người mặc bộ quần áo mỏng của bệnh nhân.
Mải suy nghĩ nó không hề biết tới sự tồn tại của chiếc xe mô tô đang đi với vận tốc kinh hoàng nhắm thẳng vào nó. Đến khi định thần lại được, nó chỉ thấy ánh sáng đèn pha của chiếc xe lóe lên rồi vụt tắt

ở 1 nơi khác hắn đang cầm li rượu trên tay bỗng
Xoảng!!!
-anh không sao chứ_Key nói nhỏ. Trong bang có chuyện dù hắn đã gần rút ra khỏi nhưng trên danh nghĩa cậu vẫn là 1 phần của bang JP, hôm nay bang xảy ra tranh chấp Khánh lại không có mặt ở đây nên hắn đành phải đến giúp Key.
-không, JP ổn rồi tôi đi trước_nói rồi hắn ra khỏi bar đến thẳng bệnh viện, tim hắn đang đập rất nhanh cảm giác bất an lại hiện về.

Ò e ò e ò e!!!!!!!! Tiếng xe cấp cứu nhanh chóng vào bệnh viện, y tá nhanh chóng mang bệnh nhân bị tai nạn lên bàn đẩy, máu me bê bết khắp mặt cô gái trẻ xấu số đến nỗi không nhìn rõ cả khuôn mặt.
Mặt các bác sĩ tiến hành ca cấp cứu lấm tấm vài giọt mồ hôi, rồi chuyển sang tái mét
-truyền thêm máu

Sau 3 tiếng phẫu thuật vẫn không có chuyển biến. Hắn bên ngoài thấp thỏm lo âu. Tim như muốn bay ra khỏi lồng ngực, nhớ lại 3 tiếng trước hắn lại cảm thấy hối hận.
Trở lại bệnh viện hắn chạy nhanh đến phòng bệnh nó, giường trống trơn. Tim hắn đập mạnh, chạy xuống hỏi y tá:
-cô có thấy 1 bệnh nhân tóc dài ngang vai màu hung đỏ (nó nhuộm tóc) dáng người nhỏ da trắng ra khỏi đây không
-không, nhưng mà vừa có 1 bệnh nhân nữ vừa được đưa vào cấp cứu do tai nạn hình như tóc cũng có màu hung đỏ.
Tim hắn như ngừng đập, “tai nạn” “cấp cứu” những lời cô y tá nói cứ quanh quẩn bên hắn mãi không rời. Vò đầu đấm mạnh tay vào tường bất lực
“Giá mà hắn ở lại bên nó thì đã không xảy ra chuyện gì”

-không ổn rồi, huyết áp đang giảm mạnh
-xuất huyết máu rồi bác sĩ
-kích tim
-không được, bệnh nhân qua kiểm tra có tiền sử bệnh tim kích tim sẽ làm tử vong
Mọi ánh mắt đang đổ dồn vào người con gái đang nằm trên giường kia...
Tít...tít...tít!!!!!! Biểu đồ tim đã và đang yếu dần dần trở thành 1 đường dài thẳng tắp như số phận của người đó...đã chấm hết
Cánh cửa bật mở
Bác sĩ bước ra thở dài nhìn người con trai trước mặt họ
-xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức
Câu nói đó như ngàn vết đâm vào tim hắn, nhưng không chỉ hắn mà còn có Quân, BA, Key, ông Dũng và Khải. Sắc mặt tất cả chuyển đổi nhanh chóng ruột gan như co thắt lại, mắt mở to tới mức muốn chảy máu. Hắn khụy xuống khi vừa thấy bàn đẩy mang thân xác người con gái trong lòng hắn ra, tấm vải trắng tinh khiết che phủ toàn bộ cơ thể.
Hắn khụy xuống nước mắt tuôn rơi, BA không kìm được xúc động khóc như mưa rồi ngất lịm. Những người còn lại vẫn chưa thể hoàn hồn, vẫn chưa thể xác định được những chuyện gì xảy ra. Quân nắm chặt tay cố đứng vững tới gần lấy tay định nhấc tấm vải che khuôn mặt ngây thơ thánh thiện ngày trước ra.
-đừng khuôn mặt đã bị chiếc xe gây ra tai nạn hủy hoại rồi_bác sĩ nghẹn ngào nhìn họ. Nhưng Quân vẫn không dừng tay, cậu muốn nhìn lại đứa em gái bé nhỏ của cậu ra... mới 1 tuần cậu không gặp nó mà khi gặp lại lại là lần cuối sao.
Tấm vải bật mở, trước mặt cậu và mọi người vẫn là mái tóc hung đỏ, làn da trắng muốt như tuyết nhưng...đã bê bết máu là máu, khuôn mặt đã không còn là nó nữa.
Cậu gần như muốn ngã khụy xuống, không tin vào mắt mình. Hắn ngồi thần người ra thành ghế đợi nhớ về nó, nhớ nụ cười của nó, nhớ sáng nay nó còn ngồi trước mặt cậu, nấu bữa ăn sáng cho cậu, cả 2 cùng lên trực thăng đến biển,...Mọi thứ đến với cậu quá nhanh chóng, tai cậu ù đi như không tin vào tai, vào mắt của bản thân.
"Ji ơi, em tỉnh lại đi, sao lại nằm ở đây"
Hắn chạy đến ôm chầm lấy thân xác kia, hét lên
Mọi người phải giữ hắn lại để bác sĩ đưa nó trở về nhà lạnh...
CHAP 71:
-anh xin lỗi Ji ơi, anh xin lỗi, xin lỗi em...cái chết của ba mẹ em xin lỗi anh chưa nói cho em sự thật_Quân nghẹn ngào từ từ lau dòng nước mắt trên má.
Tiếng nấc của BA vẫn không ngừng, Khải từ khi biết chuyện đã lững thững bước ra ngoài như người vô hồn “đứa em gái của cậu thật đáng thương”. Ông Dũng vẫn ngồi trên hàng ghế đợi, lặng lẽ nắm chặt đôi bàn tay đang run lên. Hắn không khóc nhưng trái tim đang rỉ máu, ngồi bất động dưới sàn...

Trong 2 tuần gia đình nhà họ Vũ tổ chức 2 tang lễ khiến ai đến góp mặt cũng không khỏi xót xa, nhìn di ảnh của nó 1 cô gái trẻ xinh đẹp lại có tài vậy mà lại phải từ ra cuộc đời như vậy. Tuổi đời nó còn quá trẻ nhưng nỗi bất hạnh đến với nó lại quá nhiều, nghĩ đến đây Quân không kìm được nước mắt, ba cậu đã gần như suy sụp hoàn toàn với những biến cố xảy ra Quân đứng ra tổ chức tang lễ cho nó. Hắn cũng đến chịu tang xung quanh hắn tỏa ra hàn khí lạnh lẽo đến tê người làm không ai dám lại gần hắn gần đây ở bên nó hắn đã dễ chịu với mọi người hơn nhưng bây giờ hắn lạnh gấp bội trước kia, mắt cậu nhìn trân trân vào di ảnh nó không rời...
-Ji owiiiiii mày ra đây cho tao
Tiếng hét của Jan làm mọi người đổ dồn ánh mắt vào cô, cô không khóc mà còn rất là tức giận chạy đến cầm di ảnh nó định đập nát may mà Khánh chạy đến đỡ kịp.
Mọi người một phen hú hồn vì Jan, bỗng cô khóc òa miệng

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com