Duck hunt
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

1 chiếc va-li theo sau, Khải đỡ chiếc va-li rồi đưa nó ra sân bay
Nó với Khải vẫn im lặng từ khi bước ra khỏi nhà.

Bước xuống sân bay Nội Bài, đã có xe đợi nó và Khải, nó và cậu phải đeo khẩu trang kín mít để không bị lộ thân phận đưa nó tới 1 ngọn đồi nhỏ gần đó có một cánh đồng hoa oải hương nở quanh năm rất đẹp. Chắc mọi người cũng đoán được đó là nơi xây mộ của nó. Khải cùng nó thắp nhang cho cô gái xấu số kia, người mà tụi hắn nhận nhầm là nó, nhìn dòng chữ in trên phiến đá “Vũ Thảo Nhi” nó chua xót tên nó đã không phải vậy nữa

Cùng Khải xuống cánh đồng hoa oải hương Khải cất lời

-em muốn biết chuyện gì cứ hỏi

-ba mẹ chúng ta vì sao mà chết_nó nhắm mắt hỏi, đúng hơn là nó không đủ tự tin để nhìn vào mắt Khải

-thực ra thì họ không phải ba mẹ ruột của chúng ta
Lời nói của Khải như sét đánh ngang tai nó, đùa sao, trước giờ nó luôn coi họ là ba mẹ mình vì thế mà nó đem lòng hận bà Ngân, bà còn vì nó mà mất giờ chỉ cần câu nói đó mà trời đất như muốn sụp đổ

-vậy ba mẹ chúng ta là ai_nó run run bấu chặt tay mình

-ba chúng ta, thực ra là người em biết rất rõ...vua thế giới ngầm Triệu Tịnh An
Nó sock, không thể tin vào tai mình nữa mắt nó như muốn văng ra ngoài mở trân trân không hề chớp mắt nhìn Khánh. Gì chứ người nó luôn coi là ba nuôi, người dìu dắt nó vào thế giới ngầm huấn luyện nó trở thành Tuyết Đen lại là ông ấy sao

-gì chứ, rốt cuộc em là ai

-em phải thật bình tĩnh nghe anh nói được chứ_Khải nắm chặt vai nó trấn an, người nó đang run lên mắt đỏ hoe như sắp khóc. Cắn chặt môi hít thở sâu nó gật đầu

-em là Triệu Hiểu Nhi con gái của Triệu Tịnh An, từ khi em được sinh ra danh tính của mẹ đã bị đám người căm thù ba mà giết hại vì sự an nguy của chúng ta mà ba đã phải chia cắt anh và em, anh được đưa tới Mĩ còn em được đưa tới cô nhi viện, ở đó 2 người đến nhận em là con nuôi là cô chú Vĩ Thi, ngày đó cô chú rất nghèo phải làm thuê cho nhà họ Vũ em lại được rất nhiều người yên mến nên cô Ngân đã nhận nuôi em và coi như con đẻ của mình...

Nó vẫn chăm chú nghe lại câu chuyện của Khải
-chắc em vẫn còn nhớ ngày đó cô chú Vĩ Thi bị bắt, đáng ra người chúng bắt là em nhưng do hôm đó em đi chơi khuya mới về nên chúng đành bắt họ và dụ em đến nhằm uy hiếp cô chú Ngân Dũng có thể nói là bắt cóc tống tiền. Tuy nhiên sau khi bị bắt đi họ đã không hé răng nửa lời, không chịu gọi điện thoại dụ em đến vì họ sợ em sẽ gặp nguy hiểm nhưng chúng dự tính còn ngoan cố và lén dùng nhắn tin cho cô Ngân rằng “không được đến, bảo vệ Ji”, khi bị chúng phát giác họ đã bị đánh thê thảm...rồi vì đỡ đạn cho em mà chú ấy ra đi_nghe đến đây nó đã thực sự hối hận, không phải vì bà Ngân mà cô chú Vĩ Thi chết mà là tại nó. Nói trắng ra không có bà Ngân thì nó đã chết từ lâu rồi. Tất cả là tại nó mà thành ra thế này, mọi người xung quanh nó đều dần dần ra đi mắt nó nhòa đi

-em đã sai, em đã sai rồi, đáng ra em phải tìm hiểu kĩ mọi chuyện, đáng ra em không nên lạnh nhạt với bà ấy như thế,tất cả là tại em, vì em mà bà ấy mới mất, vì em mà cô chú Vĩ Thi mới mất, tại em cả ...em...em_nó nói trong tiếng nấc, mọi chuyện với nó như đã sáng tỏ.
“anh xin lỗi em” thực ra Khải chỉ kể 1 phần của sự thật ngoài ra toàn là bịa đặt, may mắn với cậu là nó đã không hỏi “vì sao anh lại biết chi tiết như vậy” nếu không cậu khó lòng mà trả lời, chẳng nhẽ cậu lại nói sự thật “tất cả mọi chuyện là do cậu làm”, là do người của cậu đã giết chết cô chú Vĩ Thi...nhưng làm vậy cũng chỉ vì bảo vệ cho nó...
Trong cuộc đời này làm gì có sự trùng hợp như vậy, làm sao có thể đưa Khải đến Mĩ và chăm sóc nó, quan tâm chia sẻ mọi chuyện với nó như đó là chuyện của cậu như vậy được, tất cả đã được sắp xếp theo 1 trình tự, 1 trình tự hợp lí nhất có thể chỉ sai sót 1 điều là ngày đó nó đã lỡ yêu Khải và mọi chuyện giờ đã sai lệch với quỹ đạo và sự xắp xếp của Khải ngày trước
CHAP 76:

"-con nghe_là giọng của Khải
“ba mẹ nuôi nó biết thân phận của nó rồi, con biết mình phải làm gì rồi chứ”
-vâng, nhưng nếu Ji biết con e rằng...
“chỉ cần làm theo những gì ta sắp xếp con dọn dẹp lại là được, hiểu ý ta chứ”
-vâng, thưa ba con hiểu”

Khải đã hiểu những gì ba mình sắp xếp là một vở kịch, 1 vở kịch hoàn hảo tính từ thời điểm đó nhưng đến bây giờ cái quá khứ đó là 1 thảm họa, 1 thảm kịch mất đi bao nhiêu nước mắt và sự tổn thương cho nhiều người...đặc biệt là nó.
Ôm nó vào lòng nge những tiếng nấc nghẹn ngào đó là cậu thấy xót xa, phải chăng ngay từ đầu cậu đã sai cậu cứ ngỡ làm vậy là bảo vệ cô em gái đáng thương này...có lẽ cậu đã nhầm, chính cậu và ba cậu đã mang tổn thương đến cho nó.
-em có muốn đến thăm bà Ngân không_đợi nó nín khóc Khải mới cất tiếng hỏi.

Nó im lặng chỉ khẽ gật đầu. Vậy là 2 anh em lại tiếp tục lên đường đến biển...Nhưng đâu biết rằng địa điểm mà nó đến cũng có 2 người khác đến, không ai khác chính là hắn và NH.
-em vè đi anh muốn đi một mình_hắn đã bớt lạnh nhạt với NH hơn trước.
-có đơi nào phó giám đốc đi công tác mà thư kí lại ở nhà không, anh đừng ngăn em_NH nhất quyết không chịu ở nhà mà bám theo hắn
-tùy em
Công ty hắn tổ chức khảo sát mở rộng thị trường đến vùng ngoại ô gần biển, nơi đó cũng chính là lần cuối hắn đến cùng nó nên trong lòng cậu giờ có chút vui nhưng cũng buồn vì lần này nó không còn ở bên cạnh.
Nói là mọi người đã ổn, nhưng không hẳn là đã quên nó. Quân ngày nào cũng buồn bã khiến BA càng buồn hơn, Jan với Khánh cũng chẳng khá khẩm gì hơn mất nó giường như mất luôn cả tiếng cười.

Lần này hắn cũng đi trực thăng mini mà ba hắn đã chuẩn bị, mục đích cũng chỉ vì muốn hắn và NH có thể gần gũi nhau hơn...ai cũng biết điều này trừ hắn, hắn chẳng màng quan tâm chỉ làm tốt công việc của mình duy chỉ có NH là háo hức chuẩn bị cho chuyến đi.
Đến nơi, trời như sắp đặt lại cảnh tượng ngày ấy vậy...cũng là đi trực thăng rồi lại đến biển cảnh sắc ở đây vẫn vậy yên bình và lộng gió, cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi cho dù nó không còn. Hắn càng ngày càng buồn và nhớ nó hơn, đến nơi việc đầu tiên cậu làm là đến nơi nó đứng ngày đó

Nó và Khải cũng vậy lúc họ đáp chuyến bay xuống nó cũng vậy, 2 anh em cũng đến biển nhưng lại ở 1 vị trí khác...nó đứng nhìn ra biển mắt nhìn về 1 hướng vô định
-con xin lỗi người_nó nhắm mắt lại cầu nguyện cho bà ở thế giới bên kia luôn luôn vui vẻ
Trời sắp đặt hay sao mà hắn cũng giống nó 2 người chỉ cách nhau có 1 ngôi nhà bằng gỗ cũ kĩ không có ngươi sinh sống đúng thật là “xa tận chân trời gần ngay trước mắt”

Biết là nó cần yên tĩnh Khải bước đi trong vô thức, không hẹn mà gặp Khải và NH gặp nhau.
-á_tiếng kêu khẽ của NH, NH thì đang vội đi kiếm hắn khắp nơi còn Khải thì cứ nhìn xuống chân mà bước.
-xin lỗi cô, tôi vô ý quá
-không sao_mặc dù có chút khó chịu nhưng NH vẫn im lặng cho qua
-tay cô chảy máu rồi
-hả_NH giật mình mình tay mình, đúng là bị trầy thật hưng đối với 1 tiểu thư được nâng niu từ bé thì đó là “chuyện lớn”
-oaoaa hixx hixx đau quá, mẹ ơi con đau, ba ơi con gái ba chảy máu rồi, huhu..._NH mau nước mắt nhanh chóng làm Khải bất ngờ đâm ra hoảng lấy tay giữ tay NH lại xem vết thương nhưng thật “không may” tay cậu lại chạm trúng vào vòng một của NH
-anh làm cái trò gì vậy, vô sỉ_NH ngừng khóc hẳn, mặt đỏ ửng lên vì xấu hổ
-tôi không cố ý, tôi xin đang vội xin phép_nói dứt câu Khải chạy thẳng lấy tay chạm vào ngực mình, cậu tự cảm nhận thấy tim mình đang đập loạn lên, mặt cũng đỏ dần “mình bị sao vậy nè”
NH cũng chẳng kém gì, mặt đỏ ửng như quả cà chua chín, tức giận chửi rủa Khải
-tên đáng ghét, đồ bệnh hoạn, anh ta giám động vào mình thề rằng thù này không trả sẽ không là Hàn.N.Nhật Hạ nữa,...._vừa đi vừa lẩm bẩm cuối cùng cũng đến chỗ hắn, cô vui mừng hẳn chạy đến ôm lấy cánh tay hắn
-anh về khách sạn đi, trời cũng tối rồi ở đây cũng có gì đâu_NH nũng nịu
-em về trước đi, lát anh đến
-vậy thôi em đi trước, em hơi đói anh về sớm nhé!!!
Hắn khẽ gật đầu rồi lại chìm vào những mảnh ghép của quá khứ, tim cậu vẫn đập rất nhanh giống như cảm giác nó đang rất gần mình vậy, bất giác cậu gọi to
-Ji ơi anh nhớ em
Vì ngược gió nên hướng nó chỉ nghe thấp thoáng mập mờ nhưng nó đâu có cho là thật “lại ảo giác rồi” nó cười nhạt, gạt nhanh dòng nước mắt nóng hổi mới trào ra.
Nó nhớ hắn lắm, rất nhớ...
CHAP 77:
Trời đã sẫm tối, không ai bảo ai cả 2 bước song song rất gần mà cũng rất xa, 2 trái tim hướng về nhau như cùng chung 1 nhịp đập một suy nghĩ. Trách ai được ngoài ông trời đã sắp đặt cảnh ngộ quá trớ trêu.

Hắn vừa bước vừa thở dài đi lang thang 1 lúc rồi mới về khách sạn, nó và Khải cũng vậy nhưng đã nhận phòng và gọi phục vụ mang đồ ăn tới tận phòng rồi
-anh ăn tối chưa để em gọi phục vụ_NH gõ cửa phòng hắn
-anh không muốn ăn em ngủ sớm đi_hắn nằm trên giường nghĩ vu vơ rồi cũng chìm vào giấc ngủ,cả ngày nay cậu đã quá mệt mỏi rồi.

Cách 1 bức tường phòng hắn là nó, là trùng hợp hay duyên phận đây rất gần nhau mà chẳng thể thấy nhau.
Nó mở va-li ra, lấy trong ngăn nhỏ ra 1 chiếc hộp bên trong có chiếc vòng cổ hình bông tuyết hắn tặng nó, vân vê chiếc vòng trên tay mắt nó lại ngấn lệ.

“Nhắm mắt để cảm nhận nhịp tim lên tiếng nó chẳng nói dối bao giờ
Vẫn mãi lập lờ giữa khoảng không sáng tối những vết cắn trên môi
Cứ trốn chạy cùng hoài nghi để quá khứ in dấu nên những vết hằn
Nhắm mắt để ngọt ngào cũng trôi đi mất sao vỡ nát thân tôi
Oh I’m sorry I’m sorry
Cho tôi xin chút thời gian để hàn gắn những nỗi đau của xác thân đầy tổn thương
Oh I’m sorry I’m sorry
Hãy đưa tôi đến nơi có thể quên hết những giằng xé để tìm thấy được trái tim chân thành

Bỏ lại đằng sau lưng tôi bao niềm đau, tôi chạy nhanh như cơn gió đến bên người
Bỏ lại đằng sau lưng tôi bong tối!
Chỉ cần chút vô tư trong đôi mắt, quên hết những nhức nhối trong con tim này
Tôi nhận ra: quá khứ cũng đã đi qua!”
[Sáng tối_Linh Phi">

Chuông đt nó vang lên là số của Key.
-alo
“đang ở đâu thế”_nó hơi bất ngờ trước câu hỏi
-ở biển vùng ngoại ô khách sạn ..., sao vậy_nó trả lời trong vô thức cũng chẳng hiểu tại sao mình lại trả lời chi tiết thế
“à ùm, nên cẩn thân Duy và NH cũng đang trog khách sạn đó”
Giọng nói Key đều đều, rất dễ nghe nhưng vào tai nó thì không lọt chữ nào “Duy va NH” 2 người này thân thiết đến độ dắt nhau đến khách sạn vui chơi vậy sao nó thầm nghĩ.
-uh, cảm ơn
Nó cúp máy, tự đánh thức mình “mày tỉnh lại thôi, Duy quên mày rồi chấp nhận thôi” đặt cho mình sự quyết tâm, nó cười buồn.
Cốc!! Cốc!!
-ai vậy_nó cảnh giác nói vọng ra
-là anh đây_Khải lên tiếng
Nó ra mở cửa
-có chuyện gì sao, muộn rồi mà
-chuyển khách sạn thôi em chuẩn bị đi, Duy đang ở đay_nó chột dạ, nhanh chóng thu dọn rồi đi với Khải trong đêm tối. Cứ ngỡ không ai hay nhưng đoạn đối thoại của họ đã lọt hết vào tai NH cô sững người nhìn qua khe cửa phòng nó.
“sao chị chưa chết, sao chị lại về đây” nấp sau hành lang gần đó đợi nó và Khải đi khuất Nh mới bước ra tim cô vẫn đang đập nhanh, như người vô hồn bước về phòng.
NH vẫn chưa định thần được
“chẵng lẽ là ma, không phải chính mắt mình thấy mà, không được rồi không được để cho anh Duy biết” NH ngồi thần người như vậy cho tới sáng.

Nó với Khải đã yên vị trong 1 quán trọ nhỏ cách khách sạn đó khá xa.
-em có muốn ra nước ngoài không_Khải e dè nhìn nó
-sao phải vậy, em chưa chết mà_nó ngây ngô hỏi, cố tạo ra vẻ tự nhiên nhất
-còn Duy, em ổn chứ
-em không sao, em sẽ chúc phúc cho anh ấy, anh đừng lo_nó cười
-ở lại đây vài ngày rồi về thành phố, Jan rất nhớ em đó 0
Nó gật đầu
-em muốn ngủ, anh cũng về phòng ngủ đi
Nó trèo lên giường nhắm mắt lại vờ ngủ đợi Khải đi rồi cô mới ngồi dậy thở dài.
CHAP 78:
Thoáng chốc rồi trời cũng sáng, NH như người mất hồn dưới mi mắt đã thâm lên nhàn nhạt có lẽ vì mất ngủ. Xem đồng hồ nhanh chóng bước xuống giường qua phòng hắn gõ cửa
Cốc...cốc!!!
-là em đây_NH lên tiếng
Hắn lết từ giường xuống uể oải ra mở cửa nhưng chưa kịp tới cửa hắn đã ngã khụy xuống, bất tỉnh
NH gõ cửa mãi không thấy trả lời, nghe thấy tiếng động lạ như tiếng va đập của 1 vật nặng xuống sàn. Lo lắng, bất an NH chạy ngay xuống chỗ nhân viên phục vụ gọi người đến mở khóa.
Lại 1 lần nữa đập vào mắt cô là hắn nằm bất tỉnh dưới sàn (NH có duyên với cảnh nak thì phải :)) )
-anh sao vậy tỉnh dậy đi_NH hốt hoảng
-còn đứng đấy làm gì mau gọi bác sĩ_NH hét lên nhìn đám người đang loi nhoi xì xào bên ngoài
-giúp cậu ta lên người tôi_Khải từ ngoài bước vào lên tiếng cắt ngang mọi ánh nhìn. NH nhận ra Khải cũng chẳng nói gì thêm việc trước mắt bây giờ là phải đưa hắn đi gặp bác sĩ.
Khải dìu hắn ra ngoài đưa lên xe nhanh chóng đến ngôi làng chài phía bên kia khách sạn
-anh điên sao, sao lại đến đây
NH giận giữ, hét vào mặt Khải, trước mắt cô là 1 ngôi nhà cũ kĩ bằng gỗ lát tạm bợ sống qua ngày.Khải phớt lờ NH nhanh chóng đưa hắn vào bên trong
-bác giúp con_Khải lên tiếng nhìn lão già trước mặt (nếu ai còn nhớ thì đây chính là người đã giúp nó băng bó vết thương ở chap 69)
Ông nhìn người con trai trên lưng Khải mỉm cười đầy ẩn ý “nhanh vậy sao”. Nó đang nấp sau cánh tủ nhìn lén ra ngoài “anh gầy đi nhiều quá” trái tim nó thắt lại đau nhói.
Ông bắt mạch với kiểm tra vài thứ rồi phán:
-cậu ta chỉ bị suy nhược cơ thể thôi không có gì đáng nghiêm trọng, để cậu ta ở lại nghỉ ngơi là được
-vậy cũng được ạ_Khải đáp
-KHÔNG ĐƯỢC_NH hoảng hốt hét lên, cô sợ đúng cô đang rất sợ nó đang ở gần đây và càng sợ nó sẽ gặp hắn...
Mọi ánh mắt đổ dồn vào NH
-cô sao vậy
-không không sao, đưa anh ấy về khách sạn giúp tôi_NH đã bình tĩnh hơn, cười trừ nhẹ nhàng đáp
-để cậu ấy ở lại cũng có sao đâu, nếu cô muốn có thể về_nhìn lũ trẻ trước mặt lão không chịu nổi gắt lên. Tiếng nói này như có uy lực đối với NH cô nghe răm rắp tuy trong lòng thấp thỏm lo âu.

Nó quan sát thái độ NH nãy giờ, NH cứ nhìn xung quanh ngôi nhà mắt đảo liên tục như tìm thứ gì đó “hôm trước khi nói chuyện với anh Khải có bóng cô gái vụt qua chẳng lẽ lại là cô sao NH”
Ngôi nhà khá chật chội với từng nấy người, lão đã ngủ từ lâu Khải cũng vậy duy chỉ NH và nó mắt vẫn mở không hề có dấu hiệu buồn ngủ
CẠCH!!
Nó cựa mình không may chạm mạnh vào thành tủ phát ra tiếng động, với những người đang chìm sâu vào giấc ngủ chắc chắn là không nghe thấy tuy nhiên với NH thì không, cô đã đoán trước chắc chắn nó ở gần đây vì ở đây đang có Khải vậy là không nhầm
-là chị sao_NH bước lại gần tủ, nói nhỏ đủ nghe cho cả hai, biết mình không thể trốn mãi nó đành đứng dậy
-là tôi_lấy quyết tâm nó mới thốt thành lời nhìn thẳng vào mắt NH

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com