Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

lẩm bẩm
“mày ở đâu, sao lại bỏ tao”
-em xin lỗi mọi người_tiếng nói nhẹ như lông thoảng qua, hắn giật mình quay đi quay lại tìm nó...dù có cáh xa đến đâu đi chăng nữa cậu cũng có thể nhận ra nó.
-Ji Ji chưa chết_giờ đến lượt hắn kích động chạy ra khỏi tang lễ.
Quân cùng Khánh vội đuổi theo kéo hắn lại
-mày điên rồi, chấp nhận đi_Khánh không kìm được xúc động quát vào mặt hắn, Khánh hiểu hắn đang rất đau lòng
-nó đến 1 nơi khác thật rồi_đến lượt Quân đính chính, lòng chua xót
-không Ji chưa chết, không thể nào tôi vừa nghe thấy tiếng Ji mà_hắn hét lên vùng tay ra khỏi Khánh và Quân, nhưng không thể hắn đã bị Quân đánh vào gáy ngất đi.
-tao xin lỗi
Nhưng đâu ai biết rằng ở 1 nơi khác gần đó có 1 người con gái mặc váy trắng tinh khiết và 1 chàng trai đang nhìn về phía bọn hắn. Cô gái đó gạt nhanh nước mắt theo người con trai kia đi “xin lỗi”

Tang lễ diễn ra trong nước mắt tiếc thương của nhiều người, bạn bè cấp 3 cũng tới dự trong đó có cả Nhật Hạ. Vì nó thích màu trắng và màu đen nên tất cả chỉ mặc 2 tông màu đó đi dự...mộ nó được xây trên 1 ngọn đồi nhỏ gần đó có cánh đồng hoa oải hương.

Thấm thoát cũng đã nửa năm từ khi nó mất, mọi thứ đã trở về quỹ đạo của nó trừ hắn vẫn cứ lặng lẽ một mình làm bạn với rượu ngày đêm. Quân, Key, Khánh, BA và jan cũng đến khuyên nhủ rất nhiều lần nhưng vô ích vì trong thâm tâm họ chuyện nó ra đi cngx quá mức bất ngờ, chua xót miệng thì an ủi chứ thực ra trong lòng họ nỗi đau mất đi nó vẫn quá lớn...Nhật Hạ cũng từ đó mà lui tới nhà hắn thường xuyên hơn.
-anh đừng như vậy nữa, chị ấy đã mất rồi mà
-im đi, cút ra_hắn gằn lên giận giữ
-anh đuổi em đi cũng được miễn anh không trở nên như thế này nữa_NH nói trong tiếng nấc, cô đã bị hắn lạnh nhạt rất nhiều lần kể từ khi nó mất, trước đây dù không có tình cảm nhưng hắn luôn nhẹ nhàng nói chuyện với cô.
-đi ra_hắn cầm chai rượu ném phăng xuống sàn, một vài mảnh vỡ văng ra cứa vào chân NH rỉ máu, cô đau rát
-chỉ vì chị ấy mà anh đối xử với em như vậy sao_sức chịu đựng của NH cũng đã tới giới hạn.
Mỗi lần nghe thấy có người nhắc đến tên nó, hắn càng trở nên mất bình tĩnh đã nhiều lần nghĩ quẩn nhưng đều không thành, đầu tóc rũ rượi mặt hốc hác không còn chút sức sống nào hết, râu cũng mọc dài ra không được cắt tỉa chỉ chu, nhìn cậu bây giờ khác hẳn 1 mĩ nam hoàn hảo trước kia được nhiều người ngưỡng mộ.
-cô thì biết cái gì chứ
-ở trên kia chị ấy cũng muốn anh sống hạnh phúc chứ không phải muốn thấy anh ngày càng sa đọa bên rượu bia như vậy đâu, còn ba mẹ anh nữa anh cũng phải biết suy nghĩ chứ 2 bác cũng đâu còn trẻ anh còn phải giúp họ gây dựng sự nghiệp chứ công ty nhà họ Trịnh anh nghĩ để làm cảnh à, anh trở nên vô trách nhiệm như thế từ bao giờ. Anh có bao giờ thử hỏi thử suy nghĩ chị ấy muốn anh như thế nào chưa_NH hét vào mặt cậu trong 2 hàng nước mắt chảy dài.
CHAP 72:

Nghe NH nói cậu mới chột giạ, đúng trong mắt nó cậu luôn muốn mình hoàn hảo, trước kia luôn muốn mình thành đạt để cho nó 1 cuộc sống hạnh phúc không phải lo toan, nhìn lại những gì mình làm trong thời gian qua, đúng cậu không phải là chính mình nữa...cậu không còn là một Nhật Duy cao nghạo và cậu chắc chắn nó không thích bộ dạng của cậu hiện giờ.
-cảm ơn em, vì Ji anh sẽ trở lại anh của ngày xưa như vậy Ji mới cảm thấy vui_vừa nói cậu vừa cười, cười che giấu những giọt nước mắt đang chảy dài trong tim.
“vì Ji sao” lời nói đó làm trái tim NH đau nhói, “sao mày lại vậy hả NH, mày muốn anh ấy như vậy mà sao khi nói là vì Ji tim mày lại đau thế” chưa kịp nói tạm biệt Nh đã chạy ngay ra ngoài ôm trái tim như đang thắt lại, nước mắt rơi lã lã “anh lại làm em đau nữa rồi”

Ngày hôm sau, hắn dậy từ rất sớm chuẩn bị quần áo tươm tất cạo lại râu tuy khuôn mặt có hốc hác hơn xưa nhiều nhưng vẻ đẹp trai của câu vẫn không hề vơi bớt phần nào. NH đến làm cơm cho cậu từ sớm, “đeo mặt nạ nụ cười” chào cậu
-anh lại ăn sáng rồi tới công ty
Nhìn những món ăn trên bàn hắn lại nhớ tới quãng thời gian nó dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cậu mõi ngày, cười buồn ròi ngồi xuống nếm thử
-không bằng Ji nấu_bất giác cậu thốt lên nhưng chính vì câu nói đấy làm NH như sắp khóc may mà cô tiết chế cảm xúc kịp

Đến công ty
-chào con_ba hắn hơi bất ngờ vì lâu nay hắn không bao giờ đoái hoài gì với cái chức phó tổng giám đốc nay lại tới công ty, và chuyện đáng ngạc nhiên nhất là trước đây cậu còn không thèm nhìn mặt ông luôn tránh mặt và chuyển nhà liên tục vì không muốn bị quấy rầy.
Hắn nhìn sang người phụ nữ bên cạnh ba nó, là bà Hạnh(lâu rồi không nhắc tới nv này, là vợ của ba hắn) có chút khó chịu nhưng cậu vẫn đáp lại bằng giọng không thể nào lạnh hơn 0
-chào_nói rồi bỏ đi, NH vẫn lẽo đẽo theo sau từ nãy tới giờ, cô là thư kí riên của hắn.
-con chào 2 bác, con xin phép đi trước_NH lễ phép chào hỏi, 2 vợ chồng ông cười hiền nhìn theo NH và hắn
-có lẽ con bé đã giúp thằng bé thay đổi_ông nhìn bà Hạnh nói
-đúng vậy (2 người này nhầm to)

Ở gần biển
-alo có tin gì sao
“uh, cậu Nhật Duy đã trở về công ty làm việc bình thường có lẽ cậu ta đã vượt qua nỗi đau rồi, nhưng...”
-nhưng sao anh
“nhưng đi theo cậu ấy có 1 cô gái khác, theo như tìm hiểu thì cô gái này rất hay lui tới nhà cậu ta”
Cô gái cười nhạt khi nghe đến đây
“cô gái ấy là Hàn Nguyễn Nhật Hạ”
-uh, cảm ơn cậu
Cô gái đó cúp máy, đứng trên phiến đá ngắm nhìn những chú hải âu tung cánh bay 1 cuộc sống tự do, hạnh phúc và bình yên. Trên người mặc chiếc váy trắng voan xếp li nhẹ nhàng, trên đầu tóc thắt bím nhẹ nhàng buộc lệch sang vai bằng giải lụa trắng, không sai cô gái đó chính là nó...và nó cũng chưa hề chết
***Nửa năm trước***
Sau khi ra khỏi bệnh viện khi đang mơ màng với mớ cảm xúc nó gặp 1 cô gái trẻ mái tóc màu đỏ hung giống nó đang chạy qua đường không hề để ý tới có 1 chiếc mô tô đang lao nhanh tới
-cẩn thận_nó hét lên nhưng không kịp, tai nạn đã diễn ra trước mặt nó chủ chiếc mô tô bỏ chạy để lại cô gái bất tỉnh với dòng máu đỏ tươi chảy dần ra.
Nó vội gọi cấp cứu đưa cô gái tới bệnh viện đợi cho cô gái đó vô trong phòng cấp cứu rồi bỏ ra ngoài mua chút thức ăn vì bụng đang biểu tình giữ dội cả ngày nó chưa ăn gì.
Trên đường đi nó gặp bé gái nhỏ xinh xắn đang khóc và lang thang giữa đường trong đêm tối, nó nhớ lại hình ảnh mình ngày xưa vội chạy đến
-sao em lại khốc, giờ này sao lại không ở nhà_nó ân cần nhẹ nhàng hỏi
-oaoa_cô bé vẫn không ngừng khóc, mà còn khóc thét lên khi nó động vào người cô bé
-đừng sợ chị sẽ dẫn em về nhà_nó nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh lam như dòng suối tinh khiết kia, trấn tĩnh lại cô bé ngừng khóc nó cầm tay cô bé dẫn đi tới sở cảnh sát làm thủ tục và lấy lời chứng gặp cô bé này ở đâu, như thế nào,...nên mất rất nhiều thời gian
CHAP 73:
Tới khi hoàn thành thủ tục, công an dốc hết sức tìm kiếm cuối cùng cũng tìm thấy được nhà cô bé, ba mẹ bé cũng đang rất lo lắng kiếm tìm cô bé khắp nơi
-cô có thể giúp chúng tôi đưa bé gái này về được không_anh công an ái ngại hỏi
Nó gật đầu cầm lấy tờ địa chỉ dẫn cô bé đi
-Tiểu Yến con đi đâu vậy_mẹ TY khóc nức ôm chầm lấy TY
-cảm ơn cháu đã đưa TY của bác về_ba TY cất lời cảm ơn nó
-dạ không có gì, cũng nhờ có cảnh sát tìm ra chứ cháu có giúp được gì đâu
-cháu vào nhà uống li trà_mẹ TY niềm nở chào đón nó
-dạ thôi cháu xin phép
Sau một hồi mời mọc cuối cùng nó cũng xiêu lòng ở lại nhà TY một lát, sau đó còn được lái xe riêng của nhà TY đưa đến bệnh viện

Nhưng thật không may khi nó trở lại bệnh viện trước mặt nó là cảnh khóc lóc thê lương của mọi người, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nó định bước tới giải thích thì nghe thây giọng nói của Quân
“anh xin lỗi Ji ơi, anh xin lỗi, xin lỗi em...cái chết của ba mẹ em xin lỗi anh chưa nói cho em sự thật”
Nó như sững người đôi chân như đeo hàng ngàn viên đá nặng trĩu không thể di chuyển thêm bước nào, “sự thật gì cơ rốt cuộc là có cái gì uẩn khúc ở đó”
Nó chạy nhanh ra ngoài lững thững như người vô hồn va phải một người con trai
-tôi xin lỗi_nó trả lời trong vô thức rồi bước tiếp nưng người đó đã giữ tay nó lại
-là em thật sao hả Ji_Khải như không tin vào mắt mình, vậy người trong kia là ai
Nó ôm chầm lấy Khải khóc òa, nó đang rất cần 1 bờ vai để dựa dẫm ngya lúc này.
-nói cho em biết ba mẹ mình mất là do đâu_nó lau nhanh nước mắt nhìn vào mắt Khải hỏi
-anh...anh em không biết sẽ tốt hơn_Khải lắp bắp trước câu hỏi của nó
-cho em biết đi_nó van nài
-được nhưng giờ chúng ta đến 1 nơi khác, Nha Trang được chứ_nó gật đầu vậy là nó lên chuyến bay sớm nhất về Nha Trang ở đó Khải có 1 ngôi nhà.

Để lại cho bọn hắn 1 lối su nghĩ duy nhất là nó đã mất, nó đã đến 1 thế giới khác 1 nơi bình yên hơn nơi này
***
Nó tự cốc đầu mình “sao lại nghĩ đến mấy chuyện này”, đã nửa năm kể từ đó mà giờ Khải vẫn chưa cho nó biết nguyên do cái chết của ba mẹ nó và cậu...bắt nó phải chữa trị bằng thuốc và tiêm trong thời gian tới đợi khi nào bệnh Yuricakeshi (cái nak mình chém) một loại bệnh về não và thần kinh do ảnh hưởng của thuốc ngủ nó dùng trong thời gian dài ngày trước thuyên giảm Khải mới kể. Vì thế hiện giờ ngày nào nó cũng sống chung với thuốc...

Còn người con trai nói chuyện với nó ban nãy là Key, chuyện cho Key biết nó vẫn sống nó giấu Khải và đương nhiên là Key cũng không tiết lộ cho ai biết kể cả Jan.

-em đang nghĩ gì vậy_Khải từ sau khoác vai nó
-đến bao giờ anh mới kể cho em_nó không đợi được nữa rồi, nửa năm nay nó luôn im lặng chờ đợi và dùng thuốc.
-em muốn biết vậy sao
Nó gật đầu
-anh nghĩ rằng em không nên biết thì hơn
Nó giận giữ
-anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng là em không nên biết anh có bao giờ suy nghĩ cho em không_nó bật khóc, nó trở nên mau nước mắt yếu đuối như vậy tư khi nào. Khải lau nhẹ dòng nước mắt lăn dài trên má nó nó gạt mạnh tay Khải ra chạy thật nhanh đi vào nhà để lại mình Khải với nỗi buồn mãi không thể phai nhòa
“anh xin lỗi nhưng chuyện này anh không thể nói cho em biết được”
Đt Khải rung lên
-alo ba ạ
“Ji sao rồi con”
-Ji vẫn muốn biết về cái chết của cô chú Vĩ Thi_đầu máy bên kia có tiếng thở dài
“ta xin lỗi 2 con, vì ta mà..”
-không sao ba,thôi con vào xem Ji thế nào con chào ba
“chào con, chăm sóc Ji nhờ cả vào con”

Vậy người mà Khải gọi là “ba” rốt cuộc là ai??? Sao lại quan tâm 2 anh em như vậy...
CHAP 74:
Khải cúp máy rồi vào nhà tìm nó, ngôi nhà không quá lớn mà cũng không quá nhỏ nằm ở bên cạnh bờ biển Nha Trang đường Hùng Vương, Nha Trang không quá ồn ào, nhộn nhịp nhưng lại mang những nét đặc trưng riêng vốn có.
Bước lên lầu nó đã đóng chặt phòng, tựa người vào tường cậu khẽ thở dài lắng nghe những tiếng nấc của cô em gái bé nhỏ đáng thương.

Nó khóc, khóc cho số phận của mình, khóc cho cuộc đời nó không được 1 chút bình yên...Nó hối hận, chính nó đã phá hỏng tất cả hạnh phúc của mọi người, nó bất lực...bó gối trong góc phòng gục đầu xuống và khóc.

Nó nhớ hắn, lúc nó khóc luôn có hắn bên cạnh ôm nó vào lòng nhưng giờ hắn đã có Nhật Hạ và đã quên nó dù chỉ mới nửa năm, “tình yêu của anh chỉ đến vậy thôi sao, phải chăng em đã quá ngốc và đã quá phụ thuộc luôn nghĩ anh sẽ mãi bên mình”, xa hắn nó đau lắm chứ nhưng nó cần sự yên tĩnh cho những gì đã qua và nó cần phải tìm hiểu cho quá khứ của mình, xa hắn đâu phải nó hết yêu đâu phải nó đã buông tay hoàn toàn nó vẫn luôn quan tâm quan sát hắn mà, vẫn luôn nhờ Key thông báo tình hình của hắn.

Được biết trong thời gian qua hắn đã rất đau khổ và suy sụp hoàn toàn nó đau lắm, nó muốn về lại Hà Nội ngay lập tức ôm lấy hắn và khóc xin lỗi hắn và còn muốn hắn lau nước mắt cho nó nữa nhưng bây giờ suy nghĩ đó đã bị dập tắt thay vào đó suy nghĩ “hắn đã yêu một người khác mà không phải nó”

Nhưng nó đâu có biết ở Hà Nội nói chính xác hơn tại nhà hắn, hắn cũng đang rất nhớ nó, nhớ từng cử chỉ ánh mắt và nụ cười. Hắn không còn vùi mình vào rượu bia đã tập trung vào làm việc trong công ty, không đập phá và ủ rũ như xưa nữa nhưng không phải là vì Nhật hạ mà là vì nó hắn mới thay đổi. Hắn vẫn đang nghĩ là nó ở trên kia vẫn luôn theo dõi hắn, muốn hắn sống tốt và thật vui vẻ khi không có nó bên cạnh...Hình ảnh của nó trong tâm trí hắn là nghị lực sống duy nhất, trái tim của hắn đã thuộc về nó rồi.
3 năm bên nó không phải quãng thời gian quá dài nhưng đối với hắn là quãng thời gian hạnh phúc nhất, thời gian hắn được sống với chính mình.
“em không được khóc đâu đó, vì khóc anh sẽ không lau nước mắt cho em được” hắn thầm nghĩ ngước lên những vì sao sáng trên bầu trời kia.

Phải chằng đó là thần giao cách cảm, những lời nói đó nó như nghe thấy và ngừng khóc hẳn...cười nhạt với suy nghĩ ngốc nghếch của chính mình, hắn sao có thể nói với nó như vậy được.
Ngồi trên bệ cửa sổ nó nhìn ra biển, yên lặng nhẹ nhàng và dịu mát, ánh sáng của trăng chiếu xuống như long lanh lạ thường, nhìn bãi cát mịn màn, phẳng lặng trắng như gương nó cứ như vậy nghĩ vẫn thơ 1 mình cho tới khi sáng. Bước ra khỏi phòng đập vào mắt nó là hình ảnh Khải tựa mình nằm ngủ trong tư thế ngồi ngay trước cửa phòng nó, nó toan bước đi nhưng rồi lại dừng lại đánh thức Khải
-anh dậy đi, vào phòng mà ngủ
Khải dần dần mở mắt tay chân tê dại không còn chút cảm giác nào nữa, may mà trong nhà có máy sưởi không là thành xác ướp ngay trong đêm qua rồi
-thôi, chắc có đồ ăn rồi em xuống dùng bữa đi_Khải cố ngồi dậy vươn tay vươn chân cho thoải mái.
Nó gật đầu, dù không thấy đói lắm nhưng nó cũng muốn ăn một chút.
Nhưng vừa ngồi vào bàn ăn nó lại ngồi thần ra, nó nhớ lại cảnh ăn uống vui đùa cùng ba mẹ (ba mẹ nuôi Dũng Ngân ý), nhìn chằm chằm vào bát cơm, tay gẩy gẩy thức ăn mà Khải vừa gắp cho. Một cảm giác đau xót lại ùa về nhìn bát cơm trước mặt thực sự là không nuốt nổi.
Khải nhìn nó nãy giờ đương nhiên thái độ biểu cảm trên khuôn mặt nó không thể thoát khỏi mắt cậu. Nhìn dáng người nó đã gầy đi nhiều, hai hốc mắt thâm nhẹ vì thiếu ngủ mà đau xót
-anh sẽ kể lại cho em mọi chuyện_Khải không chịu nổi cảnh em gái mình như vậy nữa, dù không biết quyết định khi cho nó biết là đúng hay sai nhưng có lẽ nếu cho nó biết sự thật có thể nó sẽ yên lòng hơn...và càng không gầy gò xanh xao như bậy giờ
Nó hơi bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn Khải
-thật sao
-uh, thu xếp hành lí về Hà Nội trên đường đi anh sẽ kể cho em
Nói xong cậu ra khỏi bàn ăn về phòng mình, nằm lên giường nhắm mắt lại khẽ thở dài nhìn ảnh người phụ nữ đã dần phai nhòa vẻ kiêu sa theo năm tháng trên môi nở nụ cười lòng cậu đau thắt...
CHAP 75:
Nó trở về phòng chuẩn bị hành lí, nhưng trong lòng nó lại cảm thấy bất an vô cùng cầm vài viên thuốc màu đỏ trên tay nó lấy li nước rồi uống, nó càng ngày càng thấy choáng nhiều hơn, phản xạ cũng không được như trước...

-em xong chưa_Khải gõ cửa

-rồi anh_nó mở cửa mang

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Duck hunt