Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: đôi co nữa, bây giờ phổ biến luật. Vòng một đấu tự do, 2 bên xem bên nào còn nhiều người hơn thì thắng, chủ hội không tham gia
_ ok thôi – bộ 3 đồng thanh
_ Vòng 2 thì đấu 1 – 1 giữa chủ hội với nhau, bên tôi có 3 người chính, bên cô cũng có 3 người chính, vậy thì xong, bên nào có số lần thắng nhiều hơn thì bên đó thắng.
_ Bản lĩnh đấy – Kib nói
_ Vậy còn chần chừ gì nữa, F7 vào! – Ken ra lệnh cho mọi người
Vậy là 2 bên xông vào đánh nhau, nhìn thì cứ tưởng bên Văn thắng nhưng sau 15 phút, bên Văn đã bị thảm đi một nữa quân, và chiếm ưu thế là bên F7. Văn ở bên đó đang có suy nghĩ trong đầu ‘ không chỉ là hư danh, đúng là rất mạnh’
Và sau 30 phút, 2 bên đã biết kết quả, bên F7 thắng mặc dù quân chỉ bằng một nửa bên Văn. Văn thì đang lo sợ, còn bộ 3 thì bình thản như không, dường như đối với họ, trận đấu này chỉ để giãn gân cốt
Đón xem vòng 2, 2 bên sẽ thế nào. F7 dù hơn về quân nhưng về lãnh đạo có hơn không??? Quang, Trúc hay Toàn sẽ thua hay thắng tất cả, liệu họ có bị thương và bên kia có chơi xấu????
CHAP 8
Sau khi phân định thắng bại ở vòng 1. Văn có phần lo sợ, bởi mới là quân của F7 đã mạnh như vậy, đánh bại người của hội cậu trong vòng 30 phút ngắn ngủi thì thủ lĩnh của họ mạnh như thế nào?
Đang suy nghĩ thì có một giọng lanh lảnh làm cắt dòng suy nghĩ của cậu:
_Mấy chị đánh mà không cho em tham gia với là sao? - Vâng giọng đó chính là của JEn đấy ạ
Quang nghe giọng quen thuộc, liền ngẩng mặt lên nhìn về phía đó, cậu ngạc nhiên nói:
_JEn, em đến đây làm gì? lỡ có gì nguy hiểm thì sao?
_Mọi người không cần lo đâu, chuyện vui phải có mặt em chứ - nhếch môi, Jen liền cướp cây gậy của thằng đứng gần đó và quật một gậy vào gáy thằng đó
Văn nhìn ra, thấy thằng đàn em mình bị đánh nhanh gọn như vậy thì có phần sợ sệt, nhưng lậy lại phong độ nhanh chóng. BÈn nói:
_Này cô em, cô em tránh ra cho bọn anh làm việc nào!
_Này thì tránh - nói xong Jen liền vung cây nhắm thẳng thằng đang đứng cạnh Văn một đòn giữa đầu
Thằng IK ngã xuống trước sự ngạc nhiên của mọi người trừ chị Bam, Ken liền quay qua hỏi Bam:
_ Em dạy nhỏ đòn phủ đầu lúc nào vậy?
_Mới đây thôi - Bam Vừa cười vừa nói
_Chịu em - Ken nói
Văn thì được đưa hết sự ngạc nhiên này đến sự ngạc nhiên khác, quả là nghe học viện Nhạc lớp A hầu như là người có máu mặt, dân biết võ, nhưng cậu không ngờ ngay cả đứa nhỏ tuổi nhất của biết đến đòn phủ đầu, đòn của kiếm đạo mà chỉ có người học cao mới có thề làm nhanh như vậy. Nếu cây gậy đó là cây kiếm thì có lẽ thằng IK đã bị xẻ đôi một cách không thương tiếc. Văn bây giờ mặt cắt không còn một giọt máu, Bam thấy thế cười mỉm nói:
_Này cậu hs mới, có chịu thua không, hay để bọn này ra tay, nói trước, bọn này ra tay thì không phải chỉ đánh vào đầu như thế kia đâu, quá nhẹ nhàng để chết, mà bọn này phải cho cậu tàn phế, hahaha - Bam nói và chỉ vào IK, nằm giữa vũng máu.
Văn dù rất giận và rất muốn đánh nhưng một mình câu không thể chống đến 4 người được, dù cho cậu có giỏi đến đâu
nên đành nuốt cục tức và nói:
_Hôm nay coi như tôi thua, rút thôi -Văn nói đang định quay đầu
Nhưng...
_Muốn đi là đi được à? - Jen
_Gác chân lên bàn tôi, xúc phạm tôi mà có thể đi tự nhiên như vậy à? không dễ đâu? - Vừa dứt lời Jen vung gậy nhắm ngay giữa đầu mà hạ xuống
Văn quay lại, phản xạ nhanh nhạy đã giúp cậu tránh đòn đó khỏi trúng giữa đầu nhưng lại vào vai, và nó xuống tay không nhẹ một chút nào. Đàn em của Văn thì nhìn đại ca la lên một cách đau đớn và gục xuống. Nhưng ngay lập tức Văn đứng dậy dùng chân xoay người đá móc.
Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy, Kib đã lập tức chạy lại dùng tay nhanh chóng bắt lấy chân VĂn và sử dụng đòn vật 180*, và lúc này thì tiếng xương kêu rắc, cam tưởng như tất cả xương của Văn gãy hết.. Văn kêu lên đau đớn và đàn em của Văn nhanh chóng đưa đại ca của mình tới bệnh viện để cấp cứu.
đến lúc này thì đã phân biệt được thắng thua rồi, tất cả phải khâm phục F7. Ken vs Bam tiến lại về phía Jen. Jen lúc này vẫn thất thần trc Kib, không ai biết trước khi nó xuống đòn nó hình xăm của văn ở cổ.
*Trở lại 9 năm trước
CHAP 9
Lúc nó gần như ngã xuống, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn, bàn tán, riêng có một cậu bé chạy lại, kéo theo một người đàn ông cùng một người con gái, có lẽ là chị của cậu, hốt hoảng kêu lên:
_ Ba ơi, chị ơi, bạn này làm sao rồi này, mau gọi cấp cứu đi ba, chị ơi, đi đi mà, làm ơn cứu bạn đó đi.......
RỒi nó ngất lịm, trước khi ngất nó nhìn thấy hình xăm trên cổ của cậu bé đó, là hình thánh giá, nó sẽ không bao giờ quên.......
*Trở về hiện tại
Từng dòng kí ức đang chạy trong đầu nó, nó lấy 2 tay ôm đầu, và la lên đau thương:
_Đừng vậy mà em, đừng làm anh sợ mà -Kib ôm nó vào lòng và nói
_Đau quá! - La lên rồi ngất đi,
mọi người hốt hoảng đưa nó vào bệnh viện, Kib rất lo, rất lo cho cô bé, người mà anh yêu từ khi mới vào học. Từ khi gặp nó, bắt gặp ánh mắt nó, anh đã cảm nhận được nó có một quá khứ không tốt đẹp, ánh mắt vô hồn, anh đã cảm nhận là nó bị mất trí nhớ, và đến hôm nay, khi nhìn nó như vậy anh càng nghi ngờ hơn. Rằng nó đã gặp chuyện gì khủng khiếp mà đến cả mất trí nhớ, anh sẽ cố gắng bù đắp cho nó. Điều anh thắc mắc nhất là triệu chứng này chỉ xuất hiện khi gặp một cái gì đó thân thuộc mà người bị mất trí nhớ muốn nhớ lại, trong đầu anh xuất hiện hình ảnh của Văn, đúng chỉ có câu ta. Nhưng Jen nhìn thấy gì từ Văn chứ? Bam cắt đứt dòng suy nghĩ của anh:
_ NÀy Kib suy nghĩ gì thế, bác sĩ kêu là tình hình ổn rồi đó, lo mà chăm sóc nó cho tốt cậu em của tôi!
Ken lúc này có lẽ là người bình tĩnh nhất, anh cũng rất thích Jen nhưng anh nhận ta Kib cũng vậy. Đứng giữa tình bạn và tình yêu, anh đã chọn tình bạn, chôn giấu cảm xúc trong lòng, để mọi người không phải khó xử. Lúc nãy khi nhìn thấy Jen bị Văn phản kích, anh đã định ra đòn đã bảo vệ Jen nhưng anh đã chậm hơn KIb một bước, điều này chỉ có Bam mới nhận thấy, nhưng Bam cũng không nói chỉ cười mìm, mặc cho mọi người tự giải quyết.
Kib vào phòng bệnh, nhìn Jen nằm trên giường bệnh mà thấy thương nó làm sao, anh càng quyết tâm bù đắp cho nó những tháng ngày không hạnh phúc kia.
Về phần Văn, anh bị gãy xương sườn, và xương vai, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng anh cảm thấy hơi sơ, nhưng với bản tính của mình, anh nhất quyết không bỏ qua mà phải trả thù. Không làm bằng bạo lực thì làm bằng tình cảm, sẽ phải làm cho bọn chúng chia rẻ nhau. Tự cười gian một mình, anh vừa nghĩ kế hoạch chia rẽ tình cảm F7
Quay trở lại bệnh viện của JEn đang nằm
Kib đang ngồi ngay cạnh giường của Jen, anh chỉ nhìn vào khuôn mặt của JEn, anh không dám nhìn chỗ khác, vì sẽ chìm vào những suy nghĩ kinh khủng khác.
_ưm....ưm - JEn mở mắt nhìn xung quanh
_Tỉnh rồi hả nhóc? Làm anh lo quá! - Kib nói
_ haizz, anh có thể cho em biết là tên Văn đó, bây giờ thế nào rồi không
Kib nhíu mày, khẽ nói:
_ không nghiêm trọng, chưa đến mức chết
_ anh có thể sắp xếp hộ em một buổi hẹn với tên đó được không?
_em ăn gì để anh mua -Kib lảng tránh
_trả lời em đi đã - Jen bắt đầu nổi nóng
_để anh đi mua cháo -kib vẫn lảng tránh
_ ANH CÓ GIÚP TÔI KHÔNG? ĐỪNG ĐỂ TÔI NỔI ĐIÊN -JEn nổi nóng
_ THẾ EM BẢO TÔI PHẢI LÀM SAO? EM MỚI TỈNH ĐÃ BẢO TÔI SẮP XẾP CUỘC HẸN VỚI THẰNG ĐÓ, EM KHÔNG HIỂU CẢM GIÁC CỦA TÔI SAO? EM CÓ BIẾT TÔI LO CHO EM THẾ NÀO KHÔNG?-Kib cũng nóng không kém
_ TÔI BẢO ANH PHẢI LO CHO TÔI À? TÔI CÓ BẮT ANH LO CHO TÔI KHÔNG? TẠI SAO ANH PHẢI LÀM QUÁ LÊN CHỨ? ANH BIẾT CÁI QUÁI GÌ MÀ CỨ LÊN MẶT VẬY? -Jen
_ĐÚNG, EM KHÔNG BẮT TÔI LO CHO EM, NHƯNG TÔI LẠI KHÔNG THẾ NGĂN CẢM XÚC CỦA MÌNH. TÔI YÊU EM ĐIỀU NÀY AI CŨNG BIẾT, RIÊNG EM, EM CỨ CHỐI BỎ TÌNH CẢM CỦA TÔI, EM LẠNH LÙNG, NHƯ VẬY THÌ ĐƯỢC GÌ? -Kib
_TÔI THẾ NÀO MẶC TÔI, LIÊN QUAN GÌ ĐẾN ANH, PHẢI TÔI BIẾT ANH YÊU TÔI, ANH LUÔN QUAN TÂM TÔI, TÔI CẢM ƠN, NHƯNG TÔI NÓI LÀ TÔI KHÔNG YÊU ANH!!! KHÔNG BAO GIỜ YÊU
_ĐƯỢC THÔI, THẰNG NÀY CŨNG CHẢ CẦN CÁI TÌNH CẢM ĐÓ NỮA, KHÔNG THÍCH THÌ THÔI, KHÔNG ÉP, TẠM BIỆT
_Này mấy đứa, làm gì mà nóng thế? -Bam,Ken mở cửa phòng bệnh của nó, chị đã nghe hết cuộc cãi vã giữa 2 người, và chị biết đến lúc cần ra mặt để giải quyết
Cả nó và Kib đều quay mặt nhìn ra nơi vừa phát ra tiếng nói. Nó vẫn cảm thấy bực bội nhưng cố gắng nén cảm xúc hỏi:
_ Chị Bam, chị đứng ngoài bao lâu rồi ạ?
_ Đủ để nghe thấy những gì cần nghe - Vừa nói nhẹ nhàng Bam vừa cười lớn
_ Trời ơi - Kib lấy tay đập đầu
_ Có gì đâu mà đập đầu hả KIb - Ken lại nói giọng mỉa mai
_ Chị Bam, có phải chị biết chuyện này? - Jen hỏi trong sự nghi ngờ
_ Phải, chị biết từ lâu rồi nhóc con ạ! - Bam vừa nói vừa xoa đầu Jen
_Chịu thua 2 chị em - KEn nói
_ Thế ông cũng biết luôn rồi à? - Kib hỏi
_ Tất nhiên, chuyện gì chứ chuyện tình cảm phải có mặt Ken này chứ! - Ken nhún vai trả lời, mặc dù ngoài miệng nói vui vậy, nhưng có ai hiểu lòng anh đau thế nào
Bam thấy sự căng thẳng, liền phá không khí này bằng cái búng tay và nói:
_ Vậy cuối cùng em muốn gặp thằng điên đó hả?
_Vâng ạ, em muốn làm rõ một số chuyện - Jen trả lời trong sự mệt mỏi
_Được, vậy chị sẽ sắp xếp- Bam vừa nói vừa lấy điện thoại ra gọi cho ai đó
_ KHÔNG ĐƯỢC - Kib hét lên
_ KHÔNG ĐƯỢC, KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ NHÓC GẶP THẰNG ĐÓ, CHỊ BAM CHỊ.... -Chưa nói hết câu, cậu đã bị Ken lôi ra ngoài, không để cho nói tiếp
_Em đừng suy nghĩ gì, tình cảm của em, em hãy quyết định, nhưng chị khuyên, đừng để Kib đau khổ, nó đau khổ, chị cũng sẽ cho em đau khổ không kém đâu - Bam nói trong giọng đe dọa xen lẫn khuyên nhủ ( kiểu như vừa đấm vừa xoa đó)
Bam bước ra khỏi phòng bệnh, bây giờ trong phòng chỉ còn mỗi mình Jen, bất giác Jen thở dài. Cảm giác 8 năm trước ùa về, cũng ở trong phòng bệnh, nơi đó, một mình nó phải tự vươn lên. Phải tự vượt qua số phận, sống ở nơi đất khách xa lạ, đối với nó không khác gì sống trong đại ngục, một mình cô độc trong bệnh viện, nên từ đó nó ghét màu trắng, màu đặc trưng của bệnh viện. Nó lại suy nghĩ về những lời Bam nói. Nó biết, nó biết chứ, nó biết Kib thích nó, hoặc có thể gọi là yêu, nhưng nó không muốn có tình cảm gì hết, nó sợ lại bị bỏ rơi, không một ai quan tâm nó như cái cảnh 8 năm trước thì sao? Nó biết là nó còn bé, có những tình cảm này không tốt đẹp gì cho cuộc đời của nó, nên thôi đành nhắm mắt cho qua. Còn Văn, nó vẫn có rất nhiều thắc mắc, đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, nó chợt giật mình vì thấy có người lạ bước vào phòng. Một người con trai lạ, trông thì rất style, nhưng nó không quan tâm về điều này, tay nó đã chuẩn bị sẵn cho trường hợp xấu nhất. DƯờng như anh ta cảm thấy mối nghi ngờ của nó bèn cười hì hì nói:
_Tôi xin được giới thiệu, tôi tên...-Anh ta gãi đầu nói thầm *chết rồi mình tên gì nhỉ?*
nó nhíu mày nghi hoặc, *lại thêm thằng điên nào đây!*
_à, tôi tên Dương, cứ gọi tôi là MIn, tôi là người của chị Bam, chị Bam gọi tôi đến đây để đưa ....cháu đến chỗ của VĂn Viếc gì gì đó! - Anh ta sau một hồi nhớ ra tên mình bèn nói một lèo
_Trông mặt tôi trẻ lắm à? - Chỉ vào mặt mình, Jen hỏi
_Không không, chắc chỉ tại tôi già quá thôi! - Anh ta liền chữa ngượng
_Chú nhiêu tuổi? -Jen hỏi
_ờ ờ, năm..nay vừa tròn 18 tuổi -Anh ta gãi đầu nói
_phụt,hahaha - Jen cười, cười như chưa bao giờ được cười
Thấy anh ta cứ có vẻ ngượng ngượng, Jen liền nói:
_ Thôi được rồi, anh không cần lắp bắp vậy đầu, em có ăn thịt anh đâu, xin giới thiệu, em là Jen, năm nay 14 tuổi, nên gọi anh em, không thì ông tui, chứ đừng chú cháu, kinh lắm -Jen giới thiệu
_Ờ ờ, ok ok - anh ta đồng ý
_Mà anh đừng gãi đầu nữa, đầu anh có chí à? - JEn cười hỏi
_Không có không có, tại vì em trông... thôi không nói nữa - anh ta nói
_ok ok, bây giờ em gọi dt cho chị Bam để xác nhận và thay quần áo mong anh đứng ngoài chờ một lát
_ ok ok - anh ta nói và bước ra khỏi phòng
Sau khi gọi Bam để xác nhận về sự có mặt của ông chú kì lạ thì JEn bước xuống giường và vào nhà vệ sinh thay lại đồ. Nó thở dài, không biết đối mặt với Văn thế nào. Vừa là kẻ thù, vừa là ân nhân thì thế nào đây. Trong lúc đó, cái ông chú kì lạ kia đứng ngoài sốt ruột, thấy cả 30 phút rồi chưa ra, thì đánh liều xống vào. Thật đúng lúc, nó vừa mở cửa, người nó lao ra, vào ngay người của ông chú, giờ thì cảnh 2 người đang ôm nhau, tim ổng đập nhanh, thật sự ổng chưa gặp trường hợp này lần nào. Nó lấy lại bình tĩnh:
_E hèm....bây giờ bỏ em ra được chưa?
_À ờ - Nói xong ông chú buông nó ra, gãi đầu.
_Haizzzz, lại gãi đầu, em cần xác nhận là đầu anh có chí hay không?
_KHông có đâu, chỉ là thói quen, một ngày anh tắm đến 2 lần đấy nhá!
Nó phì cười, ông chú này cứ như trẻ con ý nhỉ
_Giờ thì đưa em tới chỗ Văn nhé! -JEn ns
_okie, let's go! -Búng tay, ông chú nói!
thế là 2 người vui vẻ ra xe của ông chú, vi vu phóng đến chỗ VĂn.
Trên xe, không khí không vui vẻ lắm, nó thì bận nghĩ tới chuyện gặp Văn thì phải nói cái gì? hỏi những gì? chẳng lẽ đi hỏi, anh có phải người của 9 năm trước không à? Còn ông chú kì lạ thì tập trung lái xe, cơ bản là ổng không biết phải nói gì với nó, vì mặt nó quá lạnh lùng. Và trong lúc nó đăm chiêu suy nghĩ thì ổng không dám làm gì, vì chị Bam đã dặn, nó suy nghĩ mà hỏi, nó cáu ráng chịu, nên thôi ổng để kệ, khỏi hỏi câu nào cho an toàn tính mạng. Đụng vào em yêu quí của chị Bam ổng chỉ có nước đi khỏi thành phố.
Và xe đã đến nơi, một ngôi nhà rộng lớn, không khác lắm so với tưởng tượng nó. Mới vào lớp nó mà xưng Vương thì nó đủ biết nhà VĂn không phải dạng vừa. Ngôi nhà được sơn toàn bộ màu đen, nguy hiểm như chủ của nó. Theo nó được biết, VĂn là con ông chủ sòng bài lớn, và căn nhà này chỉ có mình cậu ở. Bước xuống xe, nó mạnh dạn ấn chuông. Lập tức có người ra mở cửa, một người đàn ông già, trông phúc hậu. Trong đầu nó hiện suy nghĩ, ông này chắc là quản gia, mấy nhà giàu hay có quản gia lắm. Ông ý cầm cái điều khiển bấm một cái, lập tức, 2 cánh cổng đen sỉ, ở ra, ông chú kì lạ liền cho xe vào trong sân. Ông ý nhìn Jen bằng con mắt kì lạ, nói:
_HÌnh như cô đây có hẹn với cậu chủ?
_VÂng ạ, chị Bam có gọi dt cho cậu chủ mấy người rồi đó! - Nó trả lời vừa lễ phép vừa khinh khỉnh
_Vâng, mời cô đây đi thẳng vào nhà, lên tầng trên, đi thẳng ra ban công là gặp cậu chủ - Ông nói lại trong cảm giác bực bội
_Vâng, anh chỉ cần đợi em dưới này thôi nhé, em lên một mình được rồi! - nó trả lời vs ông quản gia, rồi dặn ông chú kia
_okie, em lên, có gì phone anh! - ông chú nói rồi làm kí hiệu phone
NGhe xong, nó mỉm cười, rồi một mình bước vào căn nhà đen kia, công nhận nó ấn tượng với c8an nhà, nhà đen thui mà cũng sống được sao hả trời. Sợ ma chết đi được, vừa nghĩ nó vừa rợn xương sống. Mà thôi kệ, nhà người ta, bình luận làm gì.
Vừa bước vào tới cửa nhà, nó vừa chạm chân vào, nguyên một xô nước rớt xuống, đúng như nó dự đoán. Thằng cha đểu giả đó, không để cho nó yên khi bước vào nhà chả đâu. Ông quản gia thì cười nửa miệng, xem ra, người con gái này không đơn giản. Văn đứng trên lầu, quan sát tất cả và anh thật sự ngạc nhiên, ai cũng bị dính chiêu này của anh. Riêng người
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |