Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

về người này. Và còn biết được Hoàng là bạn thân của Ken, hình như là 2 người sống ở gần nhà nhau.
Sau này, nó gia nhập vào học viện và vào lớp Bam. Chị mới nhận ra đây là người Hoàng luôn để trong tim, có thể cậu rất yêu nó.
*kết thúc hồi tưởng*
_Uầy, 2 anh chị cũng có thời khắc ngọt ngào nhể? - Jen chọc
_Không có đâu em, chỉ có chị thôi, còn Hoàng thì lúc nào cũng lạnh lùng - Bam
_ Anh ấy rời khỏi học viện bao lâu thì em vào nhỉ - JEn hỏi
_À để chị nhớ xem nào -Bam xoa cằm suy nghĩ
_ ý, Hoàng vừa đi đúng 1 tuần thì em vào, có sắp đặt hử? - Bam hỏi ngược lại
_ Dạ không ạ, em chỉ nhận được học bổng của học viện rồi có giấy báo đi thi để xếp lớp - JEn
_ Ý chà chà, vậy là em giỏi lắm - Bam xoa đầu JEn
_Ai da, chị ơi, chị kì ghia - Jen
cho chị chết nè, chọt léc
hahahahahaha, chị thua chị thua, vậy là 2 chị em cười đến tối luôn...
Về phần bố mẹ nó thì đang lo tất bật cho công việc ở công ty với mẹ của Hoàng, rất muốn đi thăm nó. bố mẹ rất lo cho nó. Tại sao một nhỏ lạnh lùng như vậy mà đi đánh nhau ở đâu về, lại dính đạn đến nỗi nhiễm trùng, rồi lại sốt đùng đùng. 2 người đâu biết là hiện giờ nó đang cười vật vã ở bệnh viện.
Đến tối, mọi người đều về hết, chỉ còn nó với cái phòng bệnh trắng toát. HIện lên một sự u buồn, lạnh lẽo đến đáng sợ, tự nhiên nó lại nhớ về cảnh tượng ngày hôm ấy. Ngày nào nó cũng phải vào cái chốn này, đều phải chứng kiến những bi thương của sự ra đi, mất mát. Hay những nét đau khổ trên khuôn mặt những người ở trong đây, hầu như đều không có sức sống. Vì vậy từ năm đó, nó bắt đầu căm ghét màu trắng, màu của tang thương, mất mát.
Từ đó trở đi, nó đã không cho nó bỏ cuộc bất cứ lúc nào, ngay cả lúc khó khăn nhất, đau đớn nhất. Nó phải bước tiếp chống chọi với tất cả và nó tạo ra cho mình 1 vỏ bọc, 1 vỏ bọc hoàn hảo, che giấu tất cả mọi cảm xúc. Mà hôm nay người đó, người đó đã làm nó xúc động đến phát khóc
Người đấy quá quan trọng với nó chăng? hay chỉ là ngộ nhận của sự lâu ngày không gặp mặt.
Đang đeo đuổi những dòng suy nghĩ thì có người bước vào
_Em ngủ đi cho khỏe
_Anh tới đây vào giờ này làm gì? -JEn lạnh lùng
_HAHA, tới thăm cô em
_Cút cút ra khỏi phòng này cho tôi, hại tôi ra nông nỗi này rồi, giờ này còn đến đây thăm à, lòng tốt c -h-ó đẻ, tôi k cần - Jen nói lớn
_HAHA cô em sẽ phải đổ trước tôi thôi - VĂn lại gần tai nó nói nhỏ, rồi đi khỏi phòng nó
Còn lại nó trong phòng một mình, tự dưng thấy cô đơn quá. Bố mẹ đi đâu hết cả rồi, với tay định lấy cái điện thoại nằm trên bàn thì tự dưng thấy vết thương nhói lên.
_Ui da - ôm lấy vết thương JEn kêu la
_Em lại bất cẩn rồi - Một giọng nói dịu dàng vang lên
_Hì hì, anh tới rồi - Jen mỉm cười
_Em lúc nào cũng vậy, toàn làm cho anh lo là sao hả? - Ghé sát mặt nó, Hoàng cụng trán anh vào trán nó, mũi chạm mũi, nói nhỏ nhẹ
Lúc này thì tim nó như chạy maratong, chưa bao giờ nó ở gần 1 người con trai đến vậy. Anh mà cứ làm kiểu này nó đau tim mất.
_Em phải làm cho anh lo chứ, không thì anh quên em thì sao? - Jen mỉm cười đáp lại
Đến lúc này anh lại bị nó cho làm đau tim trở lại. Nó cười trông hạnh phúc làm sao, không kiềm chế được. Anh bèn ôm nó vào lòng, thủ thỉ vào tai nó
_Ngốc à! làm sao mà anh quên em được chứ. Và nếu như anh có quên, người làm anh nhớ lại phải là em. NHất định là em - Hoàng nói trong cảm xúc dạt dào
_Em không biết đâu! - Jen ôm lại anh và nói
Hiện giờ trong 2 người đang hiện diện những cung bậc cảm xúc của sự hạnh phúc. Nó thấy thật an toàn làm sao. Cả căn phòng tràn ngập một màu hồng, nó cảm giác màu trắng của bệnh viện hôm nay tự nhiên sao lại đẹp đến vậy. Được anh ôm trong vòng tay...nghe những lời nói ngọt ngào. Đối với nó đây là giây phút hạnh phúc nhất, hình như trái tim nó đang được sưởi ấm.
Tuy nhiên bên ngoài cửa phòng bệnh, có 1 con người mang sự hận thù. Trong đầu bây giờ chỉ toàn những mưu mô vì sự ganh ghét, ghen tị.
_Nhất định em phải thuộc về tôi - Người con trai đó quay gót bước đi
Một lúc sau, Hoàng cũng buông nó ra.
_Tối nay anh được lệnh của má chồng, ngủ ở lại đây canh cho công chúa - HOàng nói trong sự vui vẻ, nụ cười rạng rỡ hiện trên môi anh. Có phải chỉ nó mới có thể thay đổi anh, và đối với nó cũng vậy. Bao lâu rồi, anh không cười như vậy, anh không cảm thấy hạnh phúc như vậy.
_Phì !!! má chồng gì mà má chồng, chưa gì hết mà. Ê, anh nói lại xem nào, ngủ ở đây á? - Jen nhăn nhó
_Đúng rồi, chứ sao nữa nè - Hoàng bẹo má nó
_Ai ui, đau tui, sao ai cũng thích bẹo má. Nhưng có 1 giường, anh ngủ đâu? - Lại thắc mắc
_Đừng nói nhiều nữa, đi ngủ nào - Hoàng lại bật đèn ngủ, rồi leo thẳng lên giường nó (giường 1m8)
_Ặc ặc, anh đùa à? xuống ngay cho em, xuống xuống - Jen giãy nảy, không may lại đụng đến vết thương. Đau quá, hình như lại chảy máu rồi
_Trời ơi, anh xem nào, tại sao lúc nào cũng bất cẩn nhỉ? Hậu đậu quá - HOàng trách móc nó
_Hít hít hít, bắt đền á!!!! Tại anh á - Nó sụt sịt
_Ui, ngoan nào, ngoan nào, anh thương nhá, giờ thì nằm xuống ngủ đi nhé! - Hoàng dỗ dành, rồi ôm trọn nó ngủ
_Thôi cho nằm đấy, mà đừng có đụng gì đến tui nghe chưa, xùy xùy, đi ra, ôm gì mà ôm, nóng chết đi được - Jen càu nhàu
_Trời con bé này, làm như báu lắm. Thôi ngủ đi, có gì cần gọi anh, nằm ngay bên cạnh nhé - Hoàng
_Dạ vâng - Nó cũng kéo chăn lên ngủ, tối nay nó có thể ngủ ngon rồi. GIấc ngủ ngon đầu tiên trong bệnh viện.
Về phần Hoàng, thấy nó đặt lưng xuống ngủ luôn. Nhìn nó ngủ, cậu thấy thật bình yên. Cậu muốn mãi mãi được ở bên nó thế này, lúc nào cũng nghe tiếng nói của nó thấy thật hạnh phúc. Đặt tay lên trán suy nghĩ, chắc chắn trong mấy đứa kia thì cũng có đứa thích nó, vì vậy cậu cần cảnh giác. Nó chỉ là mình cậu thôi, nhất định là vậy.
Giữa bóng đêm tĩnh mịch, có 2 người nằm cạnh nhau. Một người đã ngủ say trong bộ dạng rất yên bình, 1 người con trai thì tay vắt lên trán, ảnh trăng chiếu vào, tạo ra 1 khung cảnh đáng sợ (hahaha, tác giả muốn cho nó khác tí) ^_^
Sáng hôm sau, người thức dậy trước là nó. thấy anh vẫn nằm bên cạnh ngủ ngon lành
_Oáp oáp - vươn vai nào ngờ, lại quên có vết thương trên vai
_Ai ui da - ôm vết thương, lại sụt sịt
Nghe thấy tiếng nó kêu la, anh liền bật dậy. Thấy nó lại ngồi ôm vết thương, anh lại hiểu ngay ra vấn đề. Lắc đầu ngắn ngẩm, thật đúng là hậu đậu mà, mặt ngố dễ sợ.
_Thôi ngoan nào, hết đau hết đau rồi. - Hoàng dỗ ngọt
_ Hứ, ai thèm anh dỗ - Jen bĩu môi, làm giá
_Ơ hờ, không cần anh dỗ chứ gì? Được thôi, anh sẻ bỏ mặc em - Hoàng nói giọng giận. rồi bước thẳng vào nhà vệ sinh
_Ơ - nó ngơ ngác chả hiểu gì. Xí người gì mà dễ giận. ble` ble` chả thèm
Nhưng nó đâu ngờ, cả ngày hôm đấy Hoàng giận nó thiệt. Nó làm gì anh cũng không quan tâm, đến lúc nó lấy cai ly nhưng cao quá với hổng tới. Anh cũng chả thèm giúp. Đâu ai ngờ, anh chỉ giận chơi nó thôi, nhưng anh lại muốn kiểm tra coi anh quan trọng với nó chừng nào.
Đến tối, anh thì cứ làm việc của anh. Nó thì cứ ngồi đấy khó chịu, vì anh chả chịu chơi với nó. Cà ngày ngồi buồn chán, nó thì thắc mắc, bố mẹ nó bận đến vậy à (nói thật thì bố mẹ nó giận nó lắm, nhưng cũng thương nó. Bị như vậy ai không thương cho được. Nhưng giờ thì đang bị bắt,bởi ai đó thì không biết) đang ngu ngơ thì thấy điện thoại nó reo lên, màn hình hiện chữ mama. Nó mừng quá, chạy lại lấy máy điện thoại ngay. Nhưng vừa bắt máy thì nghe tiếng tút, chắc má nó đã tắt máy, gọi lại thì là báo số máy quý khách tạm thời không liện lạc được
Sao mà lúc này nó thấy căm ghét tình cảm gia đình quá, tự dưng lại thấy cô đơn. Tự nhiên 1 giọt nước mắt rơi trong âm thầm và lặng lẽ. HOàng thì vẫn ngồi ở cuối phòng (phòng có ghế sô pha) (giải thích về anh nó nhé : tạm thời thì anh nó không ở Việt Nam, đã học đại học ở bên SIng rồi nên anh nó cũng chả thăm nó được và cũng chả xuất hiện được trong truyện) anh biết hết mọi chuyện, biết cả nó khóc nữa nhưng anh phải dằn lòng, nó phải là người làm hòa trước cơ (trẻ con các bác nhỉ )
Nó đang đau, đau lòng lắm, bởi nó đã từng trải qua thời gian cô đơn nhất cuộc đời. Và giờ vết thương ấy lại đau, nó vừa hân vừa lo cho gia đình, liệu có chuyện gì không? Quẩn quá, nó bèn ôm gối tới bên ghế sô pha chỗ anh đang an tọa
_Anh ơi - giọng mếu máo nhào vào lòng anh, ôm anh để vơi đi bớt nổi nhớ gia đình. Nó cần anh lúc này, nó cần 1 chỗ dựa vững chắc và chắc chắn người đó chính là anh. Ấm quá, thật ấm quá sao mọi khi nó không biết nhỉ? Hay chỉ hôm nay nó bị lạnh lòng, nó cần hơi ấm.
_ Nín đi nào, ngoan nào. Anh ở đây, ở đây với em rồi mà. - Hoàng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy nó. Anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm biết bao nhiêu, ít ra nó không quên luôn anh, cho dù là hơi muộn một xíu
_Anh ơi... đừng giận em nữa nhé em cảm giác như mọi thứ đang rời bỏ mình vậy - Trong tiếng nấc nghẹn ngào, nó thổ lộ
_Ngốc ơi là ngốc, mọi người luôn bên cạnh em mà, phải không? Gấu của anh phải ngoan biết chưa, ba mẹ em chắc bận công việc thôi. Họ sẽ liên lạc lại mà, nào giờ nhìn thẳng mắt anh nhé - Hoàng lại dịu dàng bảo, lúc nào anh cũng dịu dàng cả. Những cử chỉ của anh nhẹ nhàng như là không muốn làm đau nó dù chỉ 1 chút vậy
_ Sao hả anh? - Buông anh ra, nó nhìn thẳng mắt như lời anh nói
_NHìn đây, hãy nhớ những lời anh nói lúc này nhé - Sự chân thành trong mắt HOàng đã làm nó cuốn vào
_Dạ - Ngơ ngác
_ Đừng bao giờ bi quan, muốn khóc thì hãy tìm anh. Chia sẻ nỗi buồn, niềm vui, đừng chịu đựng một mình biết chưa nào bé yêu? Và đừng quên anh nhé! - Hoàng nhắc nhở, anh lấy 2 tay xoa xoa má nó
Nó cầm lấy bàn tay anh đang xoa trên má nó, nắm chặt.
_EM sẽ không quên đâu mà, sao anh cứ phải lo - JEn
_Ừ anh lo lắm, như cả ngày hôm nay. ANh rất bức bối khi em chả nghĩ gì tới anh cả -HOàng trách móc
_ Em không quên anh, chỉ là anh giận em rồi nhiều lúc em muốn nhờ vả lắm, nhưng thấy anh cứ lạnh lùng nên em thôi - Jen
_Sao không nói hả ?- Hoàng
_Hứ, xí, nói trước thì thua trước à - Jen phồng má
Điệu bộ này của nó làm trái tim anh như muốn lọt ra ngoài luôn. Anh chịu không nổi, liền kéo nó vào lòng anh rồi ôm nó thật chặt. Anh yêu nó, anh không phủ nhận còn nó, nó có yêu anh không. Thật sự thì lúc này tim nó cũng biểu tình dữ lắm nhưng bao năm kiềm chế cảm xúc giỏi rồi nên không biểu lộ đỏ mặt hay đại loại như vậy ra ngoài.
Anh yêu nó nhiều hơn anh tưởng, có lẽ anh sẳn sàng đánh đổi cả mạng sống của mình để cho nó được sống
_Ai ui ôm gì chặt thế, đau em - Jen kêu la
_Anh xin lỗi - HOàng
buông nó ra, anh thấy mặt nó lại phụng phịu. Dễ thương quá, anh bèn đặt lên môi nó một nụ hôn. Nụ hôn của sự đam mê, cháy bỏng. Lúc đầu nó cũng rất bàng hoàng, nhưng dần dà lại chấp nhận nụ hôn ấy rồi đáp trả nụ hôn ấy. Giờ thì nó đã xác định là nó yêu ai và nó không thể thiếu ai trong cuộc đời này. Anh với nó hôn nhau rất lâu, có lẽ đến lúc mà nó và anh gần như hụt hơi thì anh mới buông tha.
Nhẹ nhàng ôm nó vào lòng, vỗ nhẹ lưng nó, thì thầm vào tai nó
_Anh yêu em - 3 từ đó vang lên mới ngọt ngào làm sao. TIm nó lúc này chắc chuyển từ chạy maratong sang chạy vượt rào luôn quá
MỈm cười, nó dụi đầu vào ngực anh.
_Em cũng vậy - Nó trả lời. Lúc này anh như bay lên 9 tầng mây. Cảm giác rất là Yomost, có phải no vừa nói yêu anh không? hà hà, hè hè. Thấy vậy anh lại siết nhẹ vòng tay, khóe môi anh cong lên, một nụ cười của thiên thần. Nó đã chấp nhận anh rồi. Căn phòng thì như có sự sống lại, có lẽ tình yêu của nó và anh làm cho rất nhiều người ghen tị nhưng tìm được hạnh phúc của mình đâu phải là dễ. Nó măc kệ, mặc kệ hết tất cả bởi giờ nó đã có anh, anh sẽ là người luôn bên cạnh chăm sóc nó ít nhất là lúc này. Nó yêu anh, nó biết
Có lẽ ngày hôm nay, đã có 1 tình yêu bắt đầu. Liệu tình yêu này có bền chặt không? là một sự lâu dài hay là sự khởi đầu của nhiều sóng gió đây?
Tối nay nó sẽ gối đầu lên tay anh để ngủ. Nó thấy hạnh phúc, cười suốt từ nãy tới giờ, làm nó quên đi vết thương về gia đình. Về phần anh, anh cứ tưởng nó sẽ không bao giờ chấp nhận anh. Nhưng cái con bé này lạ ở chỗ. Gối thì gối nhưng mà quay mặt ra ngoài ôm gối ôm ngủ ngon lành. Còn bên này anh còn đang khổ sở, đúng là gấu của anh chỉ có duy nhất 1 người. Nhưng anh đang lo, nhỡ có chuyện gì xảy ra với nó thì sao. Quen nó đồng nghĩa với việc là anh cũng có điểm yếu (ông này chưa biết là nó có võ rồi) . Nhưng dù sao đi nữa, anh sẽ dùng mạng sống của mình đê cho nó được sống, được vui, được hạnh phúc
Đế có nụ cười của nó, anh xin đánh đổi tất cả, anh biết có thể lúc ấy nó sẽ đau nhưng anh vẫn làm vì hạnh phúc của nó thôi. Đêm nay thì cũng là cảnh tượng hôm trước, nhưng 2 người đã gần nhau hơn. Chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, anh cùng suy nghĩ, đến đâu hay đến đó.
Sáng hôm sau anh dậy rất sớm. Anh phải liên lạc coi tình hình trong bang hội thế nào rồi, xem rù mọi người tới chơi với nó, chứ không nhìn nó buồn hiu như thế kia. Lòng anh cũng buồn hiu hiu như bún chiều luôn.Xử lí xong công việc, anh ra ngoài ban công anh gọi điện thoại
_Alo, ông gọi gì tui? - Bam
_Ơ hờ, có chuyện mới gọi chứ - Hoàng
_ VẬy có chuyện gỉ vậy người đẹp? - Bam
_ Hội dạo này ổn chứ ? - Hoàng
_ Rất ổn nếu như ông trờ lại, giờ đang tập hợp 7 người đứng đầu lại đây. HÌnh như mấy người đấy chỉ phục tùng ông thôi - Bam bức xúc
_Hì hì, tất nhiên rồi. Ta sẽ trở lại vào một ngày không xa. À, hôm nay rảnh không? tới bệnh viện chơi đi người ơi - Hoàng tự đắc
_Ọe, bố xuống dùm con đi. Con cũng mong bố trở lại đi, dạo này hơi lộn xộn, mới dẹp loạn hôm qua nè. MỆt rã người, à quên chưa chửi, gọi gì mà gọi sớm thể hả? muốn chết à? - Bam tuôn 1 lèo
_Này, con gái con đứa dịu dàng tí đi chị ơi. gọi sớm lên kế hoạch đi chơi. - Hoàng cười
_ xù, chả cần nhá. thou được rồi, tí tui vác 2 thằng khùng kia tới. vậy nhá, ngủ tí - Bam nói rồi cắt máy luôn
Hoàng thở dài, chả thay đổi gì! Nói chuyện xong quay người lại tiến vào phòng nó
_Úi gùi ui, hết hồn - Hoàng ôm tim
_hahahah, hohohohoh, hihihihih - Nó cười vật vã
_Em làm thế có ngày anh rớt tim đấy nhá, rồi lấy tim đâu mà yêu em đây - Hoàng cảnh cáo, rồi lại ôm nó vào lòng
_hì hì, lúc đấy em sẽ lượm tim anh rồi bỏ vào miệng anh - Nó dụi mặt vào ngực anh, nói nhẹ nhàng
Chà là anh vừa nói chuyện điện thoại xong. Chả biết nó ra ban công từ lúc nào, quay lại thì thấy nguyên cái bản mặt nó lại còn bộ dạng trợn mắt lè lưỡi nữa. (Đảm bảo mọi người nhìn cũng muốn rớt tim c )
_Sao mới sáng sớm còn lạnh, ra đây làm gì. Ảnh hưởng tới vết thương thì sao? thấy nhức không nè? - Hoàng quan tâm
_cái đó em hỏi anh mới đúng ý chớ, mới sáng sớm ra đây gọi điện cho em nào em chả ghen thì thôi còn làm bộ - Jen bĩu môi
_Trời ơi, con nít. chị Bam chứ ai mà ghen. Anh gọi điện để rủ mọi người đi chơi đó mà thấy em cứ buồn hiu buồn hỉu hoài. - Hoàng
_Ố la la, yêu anh quá! chụt - Vui quá, nó nhảy lên hôn vào môi anh 1 cái
_Thấy đi chơi là mắt sáng ngời vậy đó hả? ai cho đi chơi cũng hôn người ta thế đấy hả? - Hoàng ra vẻ giận
_Đâu có đâu mà, chỉ có anh thôi - Jen trả lời
Anh lại không kiềm chế được cảm xúc, lại đặt 1 nụ hôn lên môi nó. Đến lúc này nó không bàng hoàng giống tối qua nữa, bởi

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Polly po-cket