Polaroid
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

Huy đau xót nhắm chặt mắt không muốn nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi xoay người đi không nói một lời, trong lòng tức giận cùng cảm giác đắng chát tận tim " Nhã Điềm có thật cậu lại một lần nữa rời khỏi tôi hay không?". Anh Trúc nở nụ cười đắc ý khi thấy cảnh tượng vừa rồi " Nhã Điềm đây chính là cậu tự tạo nghiệt không phải do tôi."

Sân thượng lộng gió như át đi tiếng nói yếu ớt của Nhã Điềm.

- Buông ra Tuấn Nguyên!

Nhã Điềm nhìn Tuấn Nguyên có chút tức giận, nói chung cảm xúc của Nhã Điềm bây giờ cực kì tệ, nó không muốn bất cứ ai làm phiền mình.

- Người cậu yêu chính là cậu ta sao?

- Không...không phải?

Nhã Điềm nghe đến câu hỏi của Tuấn Nguyên bất giác tay run lên, nắm chặt lại, nó không biết tại sao yêu Khải Huy lại là nỗi sợ hãi thật lớn vây lấy nó khiến nó nhớ về Nam Thành, đó là một cảm giác đau đớn cùng cực không thể nào gạt bỏ. Nó luôn tự dối lòng rằng người nó yêu là Nam Thành nhưng sao mỗi lần nhắc đến điều đó nó cảm thấy lòng chua xót, mặn đắng tận tâm can.

- Vậy cậu nói cho tôi biết vì sao Khải Huy đi cùng Anh Trúc cậu lại đau lòng?

- Tôi không có.

Sau câu trả lời tại sao Nhã Điềm cảm thấy cổ họng đắng vô cùng như nó vừa uống phải thứ gì, nghẹn ngào nhưng không nói nên lời. Tim cũng vì vậy mà đau nhói không thôi thật ra nó nên làm gì mới tốt nhưng nó gạt bỏ mọi thứ để đến với người con trai đó có phải đã quá ích kỉ rồi không? Nếu Khải Huy thật sự đã yêu người con gái khác thì nó không thể vì một chút ích kỉ của bản thân mà níu kéo hắn được huống chi nó là người từ bỏ hắn trước vì vậy nó không có quyền lựa chọn.

- Cậu gạt được người khác không thể gạt được tôi đâu.

Để nói ra điều này chính Tuấn Nguyên cũng cảm thấy vô cùng mặn đắng, dù không muốn thừa nhận nhưng sự thật trước mắt chính là như vậy dù không ở cùng Nhã Điềm nhưng chỉ học chung một năm thôi cũng đủ khiến cậu vô cùng hiểu nó.

- Cậu quá đề cao bản thân rồi!_Nhã Điềm cố giữ bình tĩnh nhếch môi cười nhạt.

Cho dù Tuấn Nguyên đoán được mọi tâm sự của nó thì sao mọi thứ vẫn là như vậy, cái rào cản đau thương không thể khiến nó quên đi được, nó không có can đảm thừa nhận chính cái sự ngu ngốc kia đã đưa một người con trai vô cùng tốt với nó phải rời xa thế giới này.

Còn nỗi đau và sự đắng cay nào hơn nhìn người con trai đối xử tốt với mình bằng cả trái tim ra đi trước mắt mình.

- Là tôi quá đề cao bản thân hay chính cậu dối lòng?

Từng giọt lệ đắng rơi xé tan cõi lòng, Nhã Điềm biết nói gì đây trong phút chốc chỉ có thể nắm chặt bàn tay run run, có là một giấc mơ đi chăng nữa Nhã Điềm cũng không muốn một lần nữa lại mơ thấy nhưng đó không phải mơ mà là một bi kịch thật sự trớ trêu hơn người gây ra bi kịch đó lại là nó. Tuấn Nguyên nói không sai chính là bản thân nó đang dối lòng nhưng như vậy nó sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.

Dù sao nó cũng phải xác định lại tình cảm kia một lần nữa, nó không muốn một bi kịch khác lại diễn ra một lần đã là quá đau đớn rồi.

----------------------------------
CHƯƠNG 8 : QUÁ KHỨ MỜ NHẠT

"Nam Thành nếu có một điều ước tôi vẫn ước rằng chúng ta sẽ không yêu nhau như vậy cậu cũng đã không rời xa tôi, rời xa thế giới tốt đẹp đang chờ cậu phía trước"

Ngoài trời mưa giăng kín lối, sân trường Duyệt Phương ngập nước, cơn mưa làm bầu trời đen u ám tuy nhiên vẫn không che lấp đi sự vui tươi cùng rạng rỡ trên gương mặt của những cô cậu học sinh tinh nghịch.

Nhã Điềm vui vẻ nhảy lên trên lan can ngồi đung đưa chân, hay tay vung vẩy hạt mưa trước hiên lớp học. Khải Huy cũng đã nhảy lên đó ngồi tự bao giờ, gương mặt cũng chẳng mang chút buồn rầu lướt mắt nhẹ nhàng nhìn mưa rơi.

- Cậu nhảy lên đây làm cái gì?_Khải Huy giật mình liếc mắt nhìn Nhã Điềm thảnh thơi ngồi trên lan can mà có chút không thuận mắt.

- Tại sao cậu nhảy lên được tôi lại không?_Nhã Điềm chu chu môi đáy mắt hiện lên ý chí chiến đấu.

Nhã Điềm nhìn thấy Khải Huy chỉ phóc một cái lên lan can ngắm mưa cũng bắt chước leo lên ngồi theo. Mỗi lần hắn làm một điều gì khó khăn nó đều cố gắng làm theo gọi là không thể chịu thua hắn bất cứ thứ gì, nhưng hầu như những việc nó làm theo hắn hầu như rất nhiều cũng chưa một lần nó thấy hắn làm bất cứ cái gì vì nó.

- Cậu là con gái mà nhảy nhót lung tung huống hồ ở đây cao như vậy.

- Tôi không sợ.

Khải Huy lắc đầu thở dài cũng thôi không chấp Nhã Điềm, nhưng khi nhìn vào gương mặt phấn khởi khi hứng những giọt mưa rơi của Nhã Điềm tim hắn bất giác rung lên không rõ nguyên do liền quay mặt đi chỗ khác. Cả hai cứ như vậy ngồi rất lâu, những hạt mưa thưa thớt dần rồi tạnh hẳn. Sân trường bắt đầu ồn ào học sinh lũ lượt kéo nhau ra về, từng tốp học sinh cười đùa giỡn hớt trong không khí còn ẩm hơi nước.

- Nhã Điềm về thôi!_từ sau lưng hai người vang lên giọng nói trầm thấp dịu dàng.

Cả Khải Huy cùng Nhã Điềm xoay người lại nhìn Nam Thành nở một nụ cười, Khải Huy nhảy khỏi lan can trước Nhã Điềm hắn còn định đỡ lấy Nhã Điềm để nó an toàn nhảy xuống, nhưng xem ra hắn còn quá chậm Nam Thành đã tiến đến bên cạnh đưa tay ra dáng vẻ dịu dàng đỡ lấy Nhã Điềm.

- Để tôi đỡ cậu xuống!

- Cảm ơn._Nhã Điềm cười tươi nhìn Nam Thành đưa tay cho cậu đỡ xuống.

Vừa nhảy xuống khỏi lan can, Nhã Điềm còn định trách móc vì sao hắn nhảy xuống lại không chịu đỡ nó thì đã thấy bóng dáng Khải Huy đi khá xa rồi, dáng vẻ thong thả sải bước chân dài đi ra khoảng sân còn đọng lại nước mưa.

Trong khi Nhã Điềm tức tối thì Khải Huy tâm trạng vô cùng phức tạp, hắn không biết vì sao lại có cảm giác không thoải mái khi thấy Nhã Điềm cùng Nam Thành ở chung một chỗ. Cảm giác đó thật sự không dễ chịu, cả hai đều là bạn thân của hắn chỉ cần nhìn thấy hai người vui vẻ hắn cũng sẽ vui hắn sẵn sàng bước đi trước để nhường không gian cho hai người hoặc lùi lại phía sau để theo dõi hai người.

Nam Thành vẫn là như vậy cậu có một nụ cười ấm áp luôn chăm sóc quan tâm Nhã Điềm, cậu cũng không biết rằng chính mình đã làm tổn thương một trái tim. Trong lòng cậu vẫn xem hai người là những người bạn thân,nhưng cậu đối với Nhã Điềm lại có một cảm giác khác đã vượt qua tình bạn. Nếu như Thục Đoan và Nhã Điềm đều là bạn thân của hắn vì sao khi đứng trước mặt Thục Đoan cậu không hề có cảm giác gì gọi là đặc biệt.

Bóng dáng Khải Huy càng đi càng xa nhưng cùng lắm chỉ là cách vài chục bước vì sao Nhã Điềm bước mãi vẫn không kịp, bên cạnh nó cũng chỉ có Nam Thành và Thục Đoan. Nhã Điềm rất muốn đi nhanh một chút để đuổi kịp Khải Huy nhưng lại có một sợi dây vô hình nào đó kéo nó lại. Nhìn sang bên cạnh nó vẫn thấy nụ cười của Nam Thành, ánh mắt vẫn là như vậy trìu mến đến mức người ta không thể từ chối.

- Khải Huy cậu có thể đi chậm một chút chờ chúng tôi được không?_Thục Đoan nở một nụ cười chọc Khải Huy.

Thục Đoan vẫn biết Khải Huy nhanh nhẹn, cá tính hơi quái dị một chút nhưng thật ra vẫn là một người dễ gần biết quan tâm người khác. Cô thậm chí còn biết người mà Khải Huy xem trọng trong mắt cũng chỉ có Nhã Điềm nhưng vì sao hắn luôn né tránh Nhã Điềm thì cô lại hoàn toàn không biết.

- Các cậu đi nhanh lên một chút thì được rồi!

Bảo hắn đi lùi lại không bao giờ có chuyện đó xảy ra, đối với Khải Huy sẽ chỉ có bước tới không có bước lùi, chỉ là người khác đi theo hắn cũng không có cửa để hắn đi theo người khác. Nghĩ như vậy Khải Huy nhếch môi cười nhạt phải chăng lòng tự tôn của hắn quá cao chính vì vậy mà không muốn thổ lộ với Nhã Điềm để nó từng ngày từng ngày càng cách xa hắn. Để một ngày Nhã Điềm là của Nam Thành không phải của hắn. Nam Thành luôn khác hắn, cậu luôn ân cần chu đáo quan tâm đến từng động thái của Nhã Điềm sẵn sàng đi chậm lại để đợi Nhã Điềm, sẵn sàng vì Nhã Điềm làm tất cả mọi thứ.

Một thoáng kí ức lại hiện về trong tâm trí Khải Huy, hôm nay trời cũng mưa như vậy hắn cũng ngồi trên lan can của khu kí túc xá để ngắm mưa, mưa hôm nay còn nặng hạt hơn ngày đó. Đặc biệt mưa hôm nay không còn sự hiện diện của Nam Thành cũng không còn Nhã Điềm ngồi cạnh hắn như ngày ấy. Mưa vẫn rớt hạt đều đặn như trút bầu tâm sự, Khải Huy cũng mang trong lòng một bầu tâm sự vì sao hắn không thể bày tỏ với ai, hắn không thể quên chuyện ban sáng Nhã Điềm cùng Tuấn Nguyên lôi lôi kéo kéo khiến hắn gần như sụp đổ.

Khải Huy khẽ nhắm mắt cũng không muốn nhớ nữa càng nhớ hắn chỉ càng cảm thấy tim lạnh buốt, cảm giác hụt hẫng cùng cô đơn bủa vây lấy hắn. Bên tai hắn tiếng mưa vẫn không dứt làm cho người mang tâm sự càng thêm thê lương.

- Nè ngồi đây làm gì? Lại nhớ Nhã Điềm sao?_Tần Trực cũng nhảy phóc lên lan can nhếch môi cười trêu chọc.

Tần Trực học ban xã hội nên tâm trạng cũng nghệ sĩ hơn biết nắm biết buông đúng lúc để tâm trạng bản thân luôn vui vẻ vì vậy mà cậu ta chính là người thích hợp để người ta chia sẻ tâm sự.

Khải Huy vẫn vậy nhắm mắt không đáp trả, hắn biết cho dù nói ra cũng chẳng giải quyết được gì ngoài chuyện thêm phiền lòng.

- Sao không trả lời, hiện tại tôi rất có tâm trạng cho người ta tâm sự._Tần Trực tiếp tục độc tấu.

Trời mưa đã buồn ngồi độc tấu một mình thật không nên, Tần Trực cũng lặng lẽ nhìn mưa rơi trong lòng cũng dâng lên cảm xúc mơ hồ.

- Cậu có tâm trạng nhưng tôi không có tâm trạng.

Khải Huy cất giọng lạnh lùng liền nhảy khỏi lan can đi vào phòng, hắn bình thường thích ở một mình bây giờ liền xuất hiện con ma nhiều chuyện này suốt ngày bám lấy hắn bày tỏ tâm sự không buông.
- Cần gì cáu gắt như vậy chỉ là bạn ấy có bạn trai mới thôi mà._Tần Trực nhảy xuống khỏi lan can đi theo Khải Huy lải nhải.

Chuyện Khải Huy buồn là chuyện gì cậu ta biết tuốt, nhưng hình như cậu ta lại không biết cái miệng hại cái thân, ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy.

Khải Huy dừng bước trừng mắt nhìn Tần Trực đang cười vô tội vạ, Tần Trực bị ánh nhìn sắc bén của Khải Huy làm cho hoảng sợ nở nụ cười cứng đờ. Đừng nhìn cậu ta như vậy chẳng qua mắt cậu ta thấy thế nào thì nói thế ấy thôi, người không biết không có tội.

- Cậu là muốn ăn đòn có đúng không?

Nuốt hoảng sợ xuống tận đáy lòng, Tần Trực vỗ vai Khải Huy một cái liền tìm đường thoát thân.

- Dĩ nhiên không, nhưng cậu nên suy nghĩ cho thoáng một chút!

Khải Huy nhíu mày một cái nhìn theo bóng dáng Tần Trực dần biến mất sau cửa phòng, ý cậu ta là gì bảo hắn đừng để ý đến chuyện Nhã Điềm có bạn trai hay không tiếp tục làm điều mình muốn hay bảo hắn buông tay khỏi mối tình này.

Khải Huy bước vào phòng với một loạt những suy nghĩ nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi hình ảnh đã thấy.

----------------------------------

Mưa!

Mưa lại rơi!

Nhã Điềm đứng trước cửa phòng ngắm mưa rơi, nó có rất nhiều kí ức về mưa bên cạnh Nam Thành và Khải Huy. Mỗi một lần nhớ đến nó đều cảm thấy tự trách, cảm thấy tim mình đau nhói, đã một năm nhưng nó vẫn không thể quên. Làm sao có thẻ tình bạn đơn thuần ấy trong ngần ấy năm, tình yêu ngộ nhận ấy đã cướp đi một sinh mạng.

"Nam Thành nếu có một điều ước tôi vẫn ước rằng chúng ta sẽ không yêu nhau như vậy cậu cũng đã không rời xa tôi, rời xa thế giới tốt đẹp đang chờ cậu phía trước"

- Cậu cũng rất biết suy tư nhỉ?_Anh Trúc từ đâu liền xuất hiện bên cạnh buông lời châm chọc.

- Chỉ là một chút tâm trạng cũng không nghĩ sẽ phiền cậu bận tâm.

- Cậu và Tuấn Nguyên đúng là quan hệ không tầm thường._Anh Trúc nhếch môi cười.

Giọng điệu của Anh Trúc mang theo vị chua chát khiến Nhã Điềm có chút đau xót trong lòng. Nếu nói vì lỗi lầm kia Nhã Điềm không thể đối mặt với Khải Huy thì việc đối mặt với Tuấn Nguyên càng làm nó thêm nghẹn ngào vì vẻ mặt của Tuấn Nguyên quá giống Nam Thành, điều đó khiến Nhã Điềm trong vô thức đau xót nhớ về hình bóng Nam Thành. Ngày đó Nhã Điềm vẫn mong chỉ là một giấc mơ nhưng vì sao nó ngủ mãi mà không thể tỉnh dậy, bên cạnh nó đã không còn một Nam Thành trìu mến ấm áp ngày nào.

Sân trường Duyệt Phương ồn ào giờ ra chơi, cả bốn người cùng nhau mua đầy ắp thức ăn nhanh liền kéo nhau ra một góc có ghế đá dưới tán cây bằng lăng trò chuyện, đọc sách. Nhã Điềm vẫn thích ngồi tán gẫu hơn là đọc sách, nó thường nói đến gây gỗ với Khải Huy thì mới thôi cứ hễ bị Khải Huy đe dọa liền nép sau lưng Nam Thành. Cậu chỉ khẽ mỉm cười liền dùng toàn lực che chắn cho dù biết Khải Huy chỉ là đùa giỡn vốn không dám làm gì Nhã Điềm nhưng mỗi lần đứng sau Nam Thành đều mang đến cho nó một cảm giác an toàn. Nụ cười của cậu ấm áp như nắng ban mai khiến cho bất cứ ai dù trong tâm trạng cô đơn cũng cảm thấy được sưởi ấm, sự lạnh lẽo đó cũng bị nụ cười của cậu thiêu đốt.

Khẽ liếc mắt nhìn trời, Nhã Điềm cố hít thật sâu kìm nén đau thương trong lòng, nó muốn xua đi những kí ức có hình ảnh của Nam Thành nhưng mãi không xua được. Trời hôm nay thật u ám như chính lòng của Nhã Điềm.

- Tôi và Tuấn Nguyên vốn chỉ có quan hệ bạn bè hết sức bình thường.

- Bình thường hay không trong lòng cậu biết rõ.

Anh Trúc liếc mắt khinh thường nhìn Nhã Điềm rồi đi thẳng vào trong, những tình cảm của Nhã Điềm trước kia quá phức tạp cho dù có nói ra cũng chẳng ai có thể hiểu huống hồ một người có lòng dạ hẹp hòi cùng ích kỉ như Anh Trúc càng không thể hiểu được. Anh Trúc một lòng muốn chiếm dụng cho mình một tình yêu nhưng chưa bao giờ chịu nhận thức rằng tình yêu không thể chỉ có từ một phía.

Anh Trúc thiết nghĩ nếu không có Nhã Điềm thì Khải Huy sẽ không đau khổ với mối tình đơn phương đó và cũng sẽ không hờ hững với cô cho đến tận bây giờ. Nếu Nhã Điềm đã rời khỏi Khải Huy trong ngần ấy thời gian vì sao còn quay lại muốn tranh đoạt tình yêu với cô sao, chuyện đó hoàn toàn không thể xảy ra vì sao một tình yêu cô đã nuôi hi vọng bấy lâu liền bị sự xuất hiện của Nhã Điềm đạp đổ.

Tình yêu cũng giống như một vòng tròn nếu hai người thật sự có tình cảm với nhau, cùng né tránh nhau cố đi ngược chiều nhau nhưng đến một lúc nào đó kết thúc một vòng quanh co họ vẫn gặp lại nhau trên vòng tròn định mệnh đó có muốn tránh cũng không khỏi.

Nhã Điềm đã cố từ bỏ Khải Huy thế nhưng nó đi một vòng thật lớn lại trở về bên cạnh Khải Huy với tư cách một cô bạn thân. Thật buồn cười, Nhã Điềm và Nam Thành đã có khoảng thời gian gọi là yêu nhau vì sao cô không cảm nhận được nỗi đau đớn trong tình yêu vì sao chỉ có day dứt, hối hận cùng nỗi đau khi mất đi người bạn thân. Trong khi chỉ là rời xa Khải Huy rất nhẹ nhàng nhưng tim nó đau vô cùng lại không có can đảm đối diện.

- Cậu không sao chứ? Lúc nãy Anh Trúc đã nói gì với cậu?_Thục Đoan thấy trên nét mặt Anh Trúc bực dọc vào phòng mà có chút thắc mắc.

Đi ra liền thấy Nhã Điềm đưa đôi mắt buồn ảm đạm nhìn lên bầu trời, Thục Đoan không hỏi cũng biết nó lại nhớ về quá khứ, một cái

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com