Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: tình cảm của Nhã Điềm thà để một mình hắn chịu đựng như vậy sẽ vẹn cả đôi đường.
Hai người họ vẫn là bạn thân của hắn, hắn sẽ cố quên Nhã Điềm để tìm một cô gái khác.Có lẽ mọi chuyện không như hắn nghĩ, Nam Thành đã biết và chuyện diễn ra sau đó như một giấc mơ hắn còn không ngờ tới huống hồ là Nhã Điềm.Bây giờ lại xuất hiện thêm một người mang theo cả quá khứ đó hiện về có phải ông trời trêu ngươi hắn không
.-----------------------------
Bảng thông báo trường Đăng Phương đông nghẹt học sinh, họ chen chúc nhau xem kết quả thi tuyển, thời gian trôi nhanh thoắt cái đã qua một tuần Nhã Điềm cứ đi lanh quanh trong nhà rồi cùng Khải Huy dạo đây đó và hôm nay đã có kết quả thi tuyển. Nhã Điềm học ban A cùng ban với Khải Huy, Thục Đoan học ban C vì cô yêu thích các môn xã hội chính vì thế cô có một tâm hồn sâu sắc và đa cảm, bản tính ôn nhu am hiểu tâm lí người khác điều này của cô giống với Nam Thành nhưng tuyệt nhiên cô chẳng bao giờ có cảm giác đặc biệt với Nam Thành kể cả Khải Huy cũng không.
Khi biết được danh sách lớp Nhã Điềm được Khải Huy đưa đi xem lớp, Thục đoan cũng chỉ theo sau cô một cảm giác giữa Khải Huy có gì đó lành lạnh chen giữa họ nhưng cô biết chuyện này rất khó giải quyết hãy cứ để mọi thứ diễn ra bình thường sẽ tốt hơn.Xem lớp xong, Nhã Điềm lại được Thục Đoan dẫn đi xem khu kí túc xá nữ, hôm nay có rất đông học sinh đến tham quan kí túc xá, Thục Đoan và Nhã Điềm được sắp cùng phòng và còn có hai người nữa nhưng hình như họ chưa đến nên không thấy.
Thật ra đây là căn phòng cũ mà Thục Đoan đã ở năm ngoái có lẽ thành viên không thay đổi chỉ là có một người chuyển trường nên Nhã Điềm mới được xếp vào.
Về phần Khải Huy, hắn cũng đi xem phòng của mình hắn được sắp chung phòng cùng ba người con trai khác trùng hợp thay trong đó có cả Tuấn Nguyên cũng may là không học chung lớp, hắn không nghĩ rằng một lần gặp thì suốt năm gắn chặt.
Hai người còn lại là người hắn quen đều thông qua Thục Đoan.Mọi thứ xem như ổn, cả ba lại cùng nhau la cà tại quán kem rồi mới về. Sắp tới chắc chắn còn nhiều điều tốt đẹp chờ đón Nhã Điềm ở phía trước.Thục Đoan cùng Nhã Điềm vào nhà, Khải Huy nói là có việc bận nên chẳng vào nhưng thật ra hắn có cảm giác rất khó chịu khi bắt gặp ánh mắt lãng tránh của Nhã Điềm, kể từ ngày gặp Tuấn Nguyên dường như Nhã Điềm lại trở nên trầm lặng hơn.
- Cậu và Khải Huy lại có chuyện sao?
Thục Đoan vừa vào đến phòng Nhã Điềm đã không kìm được tò mò, người tinh ý như cô rất dễ nhận ra nhưng bảo cô im lặng thì thật rất khó.- Không có.Nhã Điềm thở dài, không biết tại sao nó lại sợ ánh mắt Khải Huy nhìn nó một tia nhìn lãnh đạm kèm theo sự chua xót, là lỗi do nó chăng?
Nó lại không nghĩ như vậy rõ ràng năm đó nó tận mắt thấy Khải Huy cùng một cô gái rất thân mật, nó không biết tại sao lúc đó nước mắt lại rơi tim nó đau lắm và ngay sau đó không lâu nó chấp nhận lời yêu của Nam Thành, nó cảm thấy thoải mái khi ở cạnh Nam Thành nó nhẫn tưởng nó yêu Nam Thành nhưng nó sai rồi.
Và cái hậu quả của việc chấp nhận lời yêu vội vàng nó đã gây ra một hiểu lầm không đáng có và mãi mãi nó không tha thứ cho bản thân được.
- Hai người nhìn nhau cười gượng gạo như vậy tưởng tôi không nhận ra hay sao?
- Tôi đã bảo là không có mà.
- Vậy thôi bỏ qua chuyện đó đi, vậy còn chuyện giữa cậu và Tuấn Nguyên là thế nào?
- Giữa tôi và Tuấn Nguyên không có gì cả.
- Là bạn thân tôi mới hỏi cho rõ tôi nghĩ cậu nên xem lại tình cảm của mình đi.Là chuyện trong quá khứ tôi không muốn khơi gợi nhưng cậu có chắc rằng lúc trước cậu yêu Nam Thành không?
Một câu nói của Thục Đoan không khỏi làm cho Nhã Điềm bàng hoàng, người mà Nhã Điềm yêu thật sự là ai đến bây giờ nó vẫn đinh ninh chỉ có Nam Thành mà thôi. Nó không nghĩ từ trước đến nay nó nhớ về Nam Thành là vì cảm thấy có lỗi chứ không phải là yêu.
- Tất nhiên...là...chắc rồi.
- Cậu tốt nhất không nói dối, thôi tôi về đây, cậu chuẩn bị đi ngày mai chúng ta sẽ đến kí túc xá.
- Tạm biệt.Nhã Điềm nằm vật ra giường mệt mỏi ngủ thiếp đi, tan biến hãy tan biến đi tất cả những phiền muộn những lo toan bấy lâu để sống vui hơn ngày trước.
-------------------
Trên tay cầm cả đống hành lí cùng đồ đạc lỉnh kỉnh Nhã Điềm cùng Thục Đoan và Khải Huy lại lê bước vào kí túc xá.Khải Huy còn xách thay cho cả Nhã Điềm, Nhã Điềm cứ bước đi thật nhanh trên sân trường Đăng Phương một mực thúc giục Khải Huy đi nhanh lên một chút nhưng không hề để ý đến bộ dạng nhăn nhó khó coi của Khải Huy.
- Khải Huy đi nhanh lên!
- Nè, là tôi xách đồ giùm cậu đó không biết nặng sao?
- Hửm? Hì.. Hì tôi quên mất!_Nhã Điềm dừng bước nhìn Khải Huy cười trừ.
Thục Đoan vẫn như vậy vẫn điềm tĩnh chẳng có gì thay đổi, cô không nhớ đã bao lần họ cùng nhau vui vẻ như thế này nhưng cô cũng không thể quên giữa họ còn có một nút thắt chưa gỡ được.
Khải Huy đem tất cả đồ đạc của Nhã Điềm trước cửa phòng rồi cũng về lại khu kí túc xá nam.
- Tới nơi rồi, hai cậu vào đi!_Khải Huy nhìn Nhã Điềm nở một nụ cười.
- Cảm ơn._Nhã Điềm lấy hành lí từ tay Khải Huy rồi vẫy tay chào tạm biệt.
Chờ bóng Khải Huy khuất sau dãy hành lang, Nhã Điềm cùng Thục Đoan bước vào phòng của mình, Thục Đoan có vẻ đã quen với nơi này nhưng Nhã Điềm thì còn hơi lạ lẫm. Căn phòng của hai người ở lầu hai không khí khá thoáng đãng.
Nhìn xuống phía dưới có thể thấy một hồ nước tròn xung quanh có bóng mát và đây thường là nơi học sinh ngồi đọc sách hay ôn bài đôi khi tám chuyện. Hồ nước trong vắt nhưng tĩnh lặng và lạnh lẽo thậm chí khá sâu nếu vào mùa đông vô tình ngã xuống có thể lạnh cóng.Những tia nắng ban chiều khẽ chiếu rọi vào đáy hồ ánh lên những ánh sáng lung linh.
Thục Đoan cùng Nhã Điềm sắp xếp tất cả đồ đạc đâu vào đấy nghỉ ngơi được một lát thì có hai người con gái bước vào nhưng một trong hai người làm Nhã Điềm vừa ngạc nhiên vừa dâng lên một cảm xúc kì lạ.
- Chào chị Khánh Vy, chào Anh Trúc hai người mới lên sao?
Thục Đoan nở một nụ cười chào hai người dù sao cũng ở chung một năm nên họ cũng khá quen rồi.
- Ừm chị mới lên, đây là bạn cùng phòng mới chuyển đến sao?_Khánh Vy nở một nụ cười xả giao nhìn Nhã Điềm.
- Dạ, em là Nhã Điềm.
Khánh Vy chỉ nhẹ gật đầu rồi về giường của mình cũng chẳng nói thêm gì, dáng vẻ có một chút gì đó lạnh lùng bất cần làm Nhã Điềm không khỏi thắc mắc cùng một dòng cảm xúc phức tạp xẹt ngang.Anh Trúc nhìn Nhã Điềm nở một nụ cười nhưng trong lòng lại không có một chút thiện cảm, đơn giản là gặp người quen nên chào hỏi mà thôi.
- Chào Anh Trúc đã lâu không gặp._Nhã Điềm cười thân thiện chào Anh Trúc.
- Chào đã lâu không gặp, nhưng tôi nghe nói cậu học ở một nơi rất tốt tại sao lại chuyển về đây không phải là phạm lỗi nên bị đuổi ra khỏi đó chứ?
Anh Trúc nhìn Nhã Điềm thoáng một cái rồi về chỗ của mình liền buông lời châm biếm.
Nhã Điềm thoáng biến sắc, những năm trước nó học chung Anh Trúc cũng chẳng thân thiết gì nên không hiểu nhau cho lắm nhưng có một điều nó biết rất rõ Anh Trúc thích Khải Huy.
Cả ba người ngạc nhiên nhìn Anh Trúc, Anh Trúc vẫn thản nhiên như không, Anh Trúc vốn nghĩ rằng chuyện mình nói hoàn toàn là sự thật.
- Dĩ nhiên không rồi, vì tôi nhớ nhà nên chuyển về đây học để có thể thường xuyên về nhà hơn.
Nhã Điềm lấy lại bình tĩnh đáp trả Anh Trúc nhưng nó biết Anh Trúc từ đầu vốn không thích nó. Trái lại nó vẫn xem Anh Trúc là bạn mong một ngày nào đó Anh Trúc có thể hiểu nó hơn.
- Tôi cũng mong mọi chuyện không như tôi nghĩ._Anh Trúc lại nở một nụ cười nữa miệng.
- Cảm ơn cậu quan tâm.
Không khí căn phòng có một chút căng thẳng và ngột ngạt, Khánh Vy dọn dẹp xong cũng đi ra ngoài cô thường thích ở một mình, năm nay đã là năm cuối cấp nên Khánh Vy phải vất vả hơn rất nhiều.Thục Đoan và Nhã Điềm dọn dẹp xong cũng đã xế chiều cả hai lại cùng nhau đi dạo xung quanh coi như tản bộ cho tâm trí thanh thản một chút.
---------------------------
Khải Huy về phòng của mình cũng sắp xếp đồ đạc nhưng vừa bước vào phòng hắn đã thấy Tuấn Nguyên đã có mặt kể cả Tần Trực và anh Nhất Khang cũng có mặt tính ra hắn là người đến muộn nhất.Khải Huy và Tuấn Nguyên nở một nụ cười gật đầu chào theo lệ.
- Chào Khải Huy đến muộn vậy?_ Tần Trực nở một nụ cười.
Tần Trực học ban C cùng Thục Đoan nhưng lại được sắp ở cùng phòng với Khải Huy, tính tình Tần Trực cởi mở dễ gần nên rất dễ nắm bắt tâm lí người khác điều này khá giống với Thục Đoan. Nên những cảm xúc của Khải Huy thường bị Tần Trực nắm bắt một cách dễ dàng.
- Chào tôi bận một chút việc.
Khải Huy mệt mỏi quăng hành lí lên giường ngồi xuống đó nghỉ mệt.
- Bận việc sao? Anh thấy em xách đồ giùm một cô bé mới chuyển trường nha!_ Nhất Khang nở một nụ cười trêu chọc, từ trước đến giờ anh chỉ thấy hắn đối tốt với Thục Đoan, anh còn nghĩ hắn thích Thục Đoan.
Vừa nghe Nhất Khang nói xong Khải Huy nhếch lên một nụ cười, Tuấn Nguyên cũng giật mình còn Tần Trực thì hai mắt sáng quắc chạy lại cạnh Khải Huy.
- Khai mau cô bé nào? Xinh không? Cùng ban sao?_ Tần Trực tuôn một tràn câu hỏi làm cho Khải Huy không khỏi giật mình.
- Làm gì mà hỏi dữ vậy, là bạn cũ của tôi học cùng ban.
- Là Nhã Điềm sao?_Tuấn Nguyên không khỏi tò mò hỏi lại.
Nhất Khang và Tần Trực ngạc nhiên nhìn Tuấn Nguyên, họ cũng mới biết nhau không nghĩ Tuấn Nguyên cũng biết đến cô bé kia.
- Phải._Khải Huy nhẹ gật đầu hắn thừa biết Tuấn Nguyên rất quan tâm đến chuyện này.
- Tuấn Nguyên cậu cũng biết cô bé đó sao?_Tần Trực từ vặn vẹo hỏi Khải Huy bây giờ lại quay sang Tuấn Nguyên chấp vấn.
- Biết! Từng học chung.
Vừa nghe xong, Tần Trực nở một nụ cười thích thú còn Nhất Khang nhìn thái độ của Khải Huy và Tuấn Nguyên cũng đủ hiểu khẽ cong môi nhếch lên một nụ cười.Nhất Khang cũng là một học sinh cuối cấp, thành tích học tập vượt bậc xứng đáng là bậc đàn anh trong trường lúc trước anh rất vui tính nhưng vì một cô gái anh trở nên trầm lặng hơn.
------------------------------
CHƯƠNG 7: GIỌT ĐẮNG
" Nhã Điềm có thật cậu lại một lần nữa rời khỏi tôi hay không?".
Một buổi sớm tinh sương có gió lạnh se se khiến ai cũng muốn có thêm thời gian để cuộn mình trong chăn nhưng rất tiếc sống ở kí túc xá này lại không cho phép. Mấy cô cậu ngủ nướng phải khóc ròng trong lòng vì bị ngăn cấm giấc ngủ.Trước sáu giờ sáng khắp kí túc vang lên tiếng chuông báo thức inh ỏi khiến ai cũng giật mình tung chăn bật dậy khỏi giường, nhanh chóng thay một bộ đồ thể dục để chuẩn bị rèn luyện thân thể buổi sáng theo quy định của trường.Khắp kí túc xá bắt đầu ồn ào náo nhiệt hẳn lên vì tiếng cười tiếng hô hoán khẩu lệnh.
Mỗi học sinh có quyền lựa chọn loại hình thể thao mà mình yêu thích để rèn luyện thân thể vào buổi sáng, có thể chạy bộ, chơi bóng rổ, bóng chuyền,...hoặc tập những bài thể dục nhịp điệu.Chính vì vậy mà mỗi học sinh của trường hầu như đều có một môn thể thao chuyên biệt của mình cũng có thể nói học sinh của trường thuộc loại toàn diện vừa tinh nhạy đầu óc mà thân thể cũng phải khỏe mạnh.Nhã Điềm rất yêu thích cầu lông nhưng mỗi buổi sáng nó chạy bộ quen rồi nên vẫn giữ nguyên thói quen đó, chạy bộ trong khuôn viên kí túc xá cũng không phải tệ, vì khuôn viên có một hồ nước rộng chạy xung quanh hồ nước cũng rất tuyệt.
Chạy được một lúc cảm thấy thấm mệt Nhã Điềm dừng lại ngồi bên hồ nước, lấy khăn lông màu trắng đang quàng trên cổ lau mồ hôi.
Từ bên cạnh vang lên giọng nói trầm thấp của Khải Huy kèm theo một chai nước trên tay.
- Uống đi!
Nhã Điềm vui vẻ nhận lấy, trên trán Khải Huy cũng ướt đẫm mồ hôi là do vừa chơi xong bóng rổ. Mỗi sáng hắn vẫn có thói quen đấu một trận bóng rổ với anh Nhất Khang.
- Cảm ơn, cậu tập bóng xong sao còn chưa chuẩn bị đi học?
Khải Huy ngồi xuống bên cạnh nhếch môi cười, ánh mắt chẳng mang một chút cảm xúc, mơ hồ nhận thấy rằng hắn vô cùng lạnh lùng có rất nhiều tâm sự nhưng có điều gì đó khó nói.
- Lát nữa tôi cùng cậu đến lớp.
- Hửm?_Nhã Điềm đưa mắt nhìn Khải Huy có một tia kinh ngạc.
Mặc dù nó và Khải Huy rất thân nhưng cũng không nghĩ rằng sẽ đi học cùng, nó mới vào trường không nghĩ ngày đầu tiên đi học làm tâm điểm chú ý của mọi người. Nhã Điềm nghe Thục Đoan nói rằng Khải Huy rất nổi tiếng về sức học trong khối còn là đối tượng của nhiều nữ sinh trong khối và cả khối dưới, nó đi chung với Khải Huy có khi nào sẽ gặp xui xẻo hay không? Nghĩ tới đây Nhã Điềm nuốt khan một cái.
Khải Huy quay sang liếc Nhã Điềm một cái đi với hắn khó chịu đến vậy sao mà nhìn hắn với cặp mắt như biết được một điều gì rất dữ tợn khiến hắn không khỏi bực mình, xoay người đứng dậy buông một câu khó chịu rồi bỏ đi.
- Học cùng lớp đi chung có gì không ổn.
Nhã Điềm bây giờ mới tỉnh ra khẽ "à" một tiếng còn chưa kịp nói gì thì bóng Khải Huy đã đi xa rồi, nghĩ lại Nhã Điềm thấy tên này thật lạ, đôi lúc rất hài hước đôi lúc lại lạnh lùng có khi còn nổi giận vô cớ.
Hôm nay không biết lại bị gì khuôn mặt chẳng thấy nổi mùa xuân hay là lúc ở trường đây mới là hình tượng của hắn. Nhã Điềm vừa cầm chai nước Khải Huy đưa vừa nhìn vào trong đầu hiện lên những suy nghĩ thật ngốc nghếch.
Ở góc sân cầu lông Anh Trúc nhìn Nhã Điềm với ánh mắt cực kì khó chịu và căm tức. Khoảng thời gian Nhã Điềm không ở bên cạnh Khải Huy khiến Anh Trúc đã nuôi hi vọng theo đuổi Khải Huy nhưng ngay cả một cử chỉ dịu dàng cũng chưa từng thấy Khải Huy thể hiện qua, cùng lắm chỉ nở nụ cười gặp gỡ chào hỏi thông thường như một người xa lạ. Hôm nay tận mắt chứng kiến Khải Huy thể hiện cử chỉ quan tâm Nhã Điềm không khỏi dâng lên sự khó chịu.
Khánh Vy đánh cầu lông xong cùng Anh Trúc cũng hướng phòng đi vào thay đồ đi học chuẩn bị đến lớp nhưng ánh mắt sắc bén của cô vẫn có thể nhìn ra Anh Trúc chẳng có thiện cảm gì với Nhã Điềm. Từ đêm qua mặc dù nói chuyện với Nhã Điềm hơi ít nhưng cô có thể nhận ra Nhã Điềm là một cô bé thân thiện cô cũng không hề có ác cảm, huống hồ lại là bạn thân của Thục Đoan nên cô cũng cảm thấy có một sự tin tưởng nào đó khó nói thành lời. Bây giờ còn biết thêm Nhã Điềm có quan hệ khá đặc biệt với Khải Huy xem ra mối quan hệ này thật sự rất phức tạp.
Trường bắt đầu học lúc bảy giờ ba mươi, vừa bước ra khỏi kí túc xá nữ cùng Thục Đoan, Nhã Điềm đã nhìn thấy Khải Huy đứng dựa vào cánh cổng hai tay đút túi quần trong bộ đồng phục, cặp quai chéo trông rất điển trai đôi môi nhếch lên một nụ cười. Bên cạnh là một nam sinh trông cũng đẹp trai, khuôn mặt sáng lạn có chút tinh nghịch.
- Cậu chậm chạp thật!
- A, tại tôi để quên đồ nên trở về phòng lấy
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |