Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

mới ra trễ.

Đúng ra Nhã Điềm có thể ra sớm một chút nhưng đột nhiên sờ lại trên cổ không thấy sợi dây chuyền mà Nam Thành tặng nên Nhã Điềm liền quay trở lại tìm thì ra lúc nãy đi tắm lại tháo ra bỏ trong hộp nên quên. Nhã Điềm định nói ra nhưng cảm thấy không tiện nên thôi.Thục Đoan cũng biết Nhã Điềm chạy về phòng để lấy cái gì nhưng cũng chẳng muốn nói ra, nói ra chỉ làm mọi chuyện thêm rối rắm.

- Thục Đoan chào buổi sáng!_Tần Trực hướng Thục Đoan nở nụ cười.

- Buổi sáng tốt lành!_Thục Đoan cũng mỉm cười nhưng trong nụ cười có điều gì đó không được tự nhiên.

Trong đầu Thục Đoan vẫn còn đang nghĩ mọi chuyện giữa Nhã Điềm và Khải Huy rồi sẽ đi đến đâu trong sự bế tắc tình cảm, sự ngăn cản của một sợi dây vô hình.

- Đây là bạn mới chuyển đến sao? Tôi là Tần Trực.

Tần Trực nở nụ cười hướng Nhã Điềm chào hỏi.

- Chào...chào cậu tôi là Nhã Điềm.

Khải Huy nhìn bộ dạng của Nhã Điềm hớt hơ hớt hãi như vậy cũng không thèm chấp liền sải bước chân đi trước, Nhã Điềm chỉ dám liếc nhìn rồi lẽo đẽo đi theo phía sau. Hai người kia cũng đi theo phía sau nhưng chẳng nói với nhau câu nào mỗi người một suy nghĩ.

- Nè cậu đi chậm một chút có được không?_Nhã Điềm vừa đi vừa chạy thật mệt nha nhưng cái tên kia cũng không thèm chậm một chút.

- Phải nói là cậu đi nhanh một chút thì đúng hơn._nói thì nói vậy nhưng Khải Huy cũng đã đi chậm lại, đôi mắt hiện lên nét cười gian.Nhã Điềm vừa đi tới chỗ Khải Huy liền bị hành động của Khải Huy làm giật nảy người các dây thần kinh dường như tê liệt.

Khải Huy dừng lại bế Nhã Điềm trên tay nụ cười đắc ý hiện hữu trên môi. Hành lang khối mười một như được một trận xôn xao, tất cả nữ sinh khối mười một vừa kinh ngạc vừa tò mò về Nhã Điềm, một học sinh vừa mới vào trường lập tức lọt vào mắt Khải Huy còn có hành động thân mật này thật khiến người ta khó tin.

Lúc nãy đi ngang tầng dưới của khối mười đã nghe vô số lời bàn tán nhưng Nhã Điềm cũng không để tâm lắm chỉ là hơi mất tự nhiên một chút, bây giờ thì cả cơ thể gần như đông cứng hóa đá ngay tại chỗ.Thục Đoan và Tần Trực cũng bị dọa cho một cái nhưng cũng nhanh chóng cất cái sợ hãi kia vào sâu tận đáy lòng lại nở nụ cười. Ngay sau đó hai người cũng đến lớp học ban C nên cũng nhanh chóng vào lớp mặc dù đang rất tò mò.

Khải Huy vừa nhìn Nhã Điềm vừa nở nụ cười đắc ý.

- Như vậy có phải là nhanh hơn rồi không?

Khải Huy nhìn Nhã Điềm khóe môi mấp máy giọng điệu đùa cợt vô cùng thích thú. Nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên kia khiến hắn càng có cảm giác muốn trêu chọc.

- A, cậu làm trò gì vậy mau thả tôi ra, đây là trường học.

- Vậy thì sao có ai cấm chuyện này sao?

- Nhưng tôi không muốn nổi tiếng a, cậu đừng kéo tôi xuống nước.

- Tôi thì thích hai chúng ta cùng xuống nước.
Nhã Điềm vẫn không ngừng giãy dụa nhưng cũng vô ích Khải Huy mạnh hơn nó rất nhiều. Trong khi hai người đi vừa cải nhau không dứt lại không để ý đến hai người khác đang đứng trên hành lang dõi theo một đôi mắt mang theo sự đố kị, một đôi mắt mang theo một chút chua xót.

- Làm ơn tránh ra bạn ấy bị trật chân.

Vừa đến cửa lớp trước ánh mắt ngạc nhiên của thần dân 11A1, Khải Huy thốt lên một câu vô cùng bình tĩnh lại liếc mắt cười gian với Nhã Điềm. Nhã Điềm tức đến lộn ruột đưa ánh mắt như muốn bóp nát gương mặt đang cười kia.

- Nè tôi bị trật chân lúc nào chứ?

- Vậy cậu muốn nói thế nào yêu nhau quá nên thế này à?

Ôi trời, Nhã Điềm thật không còn gì để nói có một chút tức tối cùng một chút ngượng ngùng. Nhưng là hắn gây họa sao mọi chuyện giống như họa này do nó gây ra không bằng còn dùng cái giọng này uy hiếp nó có phải quá đáng quá rồi không càng nghĩ càng không cam tâm.

- Đây là học sinh mới sao trông xinh quá!

- Là bạn gái Khải Huy sao ?

Hàng tá câu hỏi mấy đứa con trai đặt ra cho Khải Huy khiến Nhã Điềm vừa ngượng vừa xấu hổ nhưng không biết làm sao chỉ còn cách cười trừ để mặc cho Khải Huy đưa đến chỗ ngồi. Trong khi đó Khải Huy bình tĩnh như không có gì xảy ra chỉ nở nụ cười nhẹ bước đến chỗ ngồi ghé sát tai Nhã Điềm thì thầm:

- Nếu không muốn bị nghi ngờ thì cậu ít đi lại thôi.

Hành động này nhìn vào thật là vô cùng thân mật người ngoài nhìn vào phải nói là tình cảm sâu đậm khiến người ta ngưỡng mộ cùng ganh tị. Mấy nữ sinh trong lớp có người mỉm cười hài lòng cũng có người tỏ ra không cam lòng. Nhã Điềm thì bị câu nói của Khải Huy làm cho da đầu nổi lên một trận tê buốt lông tơ dựng đứng, nói như vậy không phải cả ngày hôm nay Nhã Điềm không được chạy nhảy hay sao.

- Đây là...họa do cậu gây ra tại sao phải bắt tôi giả vờ chứ?

- Vậy được để tôi nói rằng vì không muốn người yêu vất vả đi cầu thang nên bế lên đây thế nào? Cậu chọn đi!

Lại chọn lựa nhưng mà có chết Nhã Điềm cũng không để Khải Huy nói lên cái câu nói kia chính vì thế chỉ còn cách im hơi lặng tiếng. Khải Huy nở một nụ cười vô cùng thỏa mãn ngồi cạnh Nhã Điềm. Càng nghĩ hắn cảm thấy càng thú vị thật ra khi vừa nghe Nhã Điềm than thở Khải Huy đã nghĩ đến cách này để kéo Nhã Điềm lại gần hắn hơn, mặt khác còn muốn tuyên bố với những đứa con trai khác rằng Nhã Điềm là của hắn không ai có quyền động vào và đây chính là biện pháp tốt nhất.

Mấy đứa con trai trong lớp cứ nhao nhao lại gần Nhã Điềm hỏi han bị cái liếc mắt sắc bén của Khải Huy làm cho rùng mình lập tức phóng như bay về chỗ nhưng vẫn không thôi thắc mắc về mối quan hệ của hai người.

Tiếng chuông báo giờ học vang lên, lớp học trở nên nghiêm túc vô cùng thật khác xa so với cảnh hỗn độn ban nãy.

Bây giờ Nhã Điềm mới phát hiện thì ra Khải Huy và Anh Trúc học chung, ánh mắt khó chịu của Anh Trúc lại khiến Nhã Điềm có chút chột dạ nhưng nó không phạm lỗi thì sợ cái gì.

Càng ngạc nhiên hơn khi có một ánh mắt trìu mến luôn nhìn về phía nó không ai khác chính là Tuấn Nguyên, sao lại có thể như vậy nó cảm thấy một điều gì đó rất phức tạp sắp xảy ra nhưng lại không thể hình dung được đó là chuyện gì.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang mọi người vô cùng mong ngóng muốn biết người chủ nhiệm năm nay của mình là ai? Thầy hay cô? Khó hay dễ?

Nói chung rất nhiều nghi vấn về người chủ nhiệm năm nay của 11A1, đây là lớp chuyên luôn dẫn đầu của khối vì thế chủ nhiệm thường là những giáo viên giỏi và có yêu cầu đối với lớp rất cao.Vừa nhìn thấy một người thầy vô cùng đẹp trai nhưng trên gương mặt vô cùng cương nghị thần dân 11A1 nuốt khan một cái không dám hó hé tiếng nào.

Về phần Nhã Điềm có thái độ vô cùng bình thản, chuyện đó cũng rất bình thường bởi lẽ Nhã Điềm là học sinh mới. Khải Huy cũng vậy cũng lấy gì làm lạ cho lắm, thầy mang tiếng khó khăn nhưng chỉ ở một phương diện nào đó thôi cũng không có gì gọi là đáng sợ.

Lớp trưởng hô cả lớp đứng lên chào thầy không khí im ắng lạ thường, thầy chỉ nhẹ mỉm cười nói giọng khá nhẹ nhàng như gỡ một tảng đá đè nặng từ trên lưng tất cả những thành viên 11A1. Lớp trưởng không ai khác lại chính là Anh Trúc vừa nghe đến tiếng Anh Trúc tại sao Nhã Điềm có cảm giác kì lạ có chút mặn đắng trong tim. Vì đây là lớp dưới chuyển lên nên mọi người cũng không bận tâm về ban cán sự lớp năm trước ai giữ chức gì thì cứ tiếp tục giữ chức đó.

- Các em ngồi xuống đi!

Thầy vừa nói vừa ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống rồi bước đến bàn giáo viên. Mắt thầy lướt nhìn một lượt các thành viên trong lớp rồi mở lời giới thiệu.

- Chắc các em ở đây đều biết tôi nhưng tôi muốn giới thiệu lại một lần nữa tôi tên Nguyễn Trọng Thoại sẽ là chủ nhiệm của các em năm nay và cũng là thầy giảng dạy bộ môn hóa cho các em, mong là các em sẽ phấn đấu thật tốt để giữ danh hiệu đầu bảng.

Sau câu nói của thầy là một tràng pháo tay nhiệt liệt, cả lớp giống như được hun đúc tinh thần.

- Theo danh sách tôi nắm được thì lớp này từ lớp 10A1 chuyển lên ngoài ra còn có hai học sinh mới từ trường Đăng Du chuyển đến có thể tự đứng lên được không?

Sau câu nói của thầy tất cả tia nhìn đều hướng về phía Nhã Điềm, rất nhiều ánh nhìn hiện lên tia kinh ngac, tia khó hiểu lẫn sự tò mò. Trường Đăng Du là trường vô cùng nổi bật về thành tích học tập tại sao Nhã Điềm lại từ bỏ một trường học tốt như thế để chuyển về đây có phải đã phạm phải lỗi gì nên bị đuổi.

Kể cả Khải Huy cũng ngạc nhiên nhìn xung quanh hắn nghĩ chỉ có một mình Nhã Điềm thôi tại sao lại có đến hai người, chẳng lẽ người đó là Tuấn Nguyên nhưng rõ ràng lúc đầu dang sách lớp rõ ràng Tuấn Nguyên không học chung hắn và Nhã Điềm kia mà. Khải Huy liếc nhìn quả không sai đúng là Tuấn Nguyên xem ra hắn đã không đoán sai Tuấn Nguyên thật sự chuyển trường vì Nhã Điềm chứ không phải vì trùng hợp như cậu ta đã nói.

Trong khi Khải Huy không vui vì sự xuất hiện của Tuấn Nguyên thì Anh Trúc lại vô cùng thỏa mãn vì sự xuất hiện này. Chỉ nhìn thái độ của Tuấn Nguyên dành cho Nhã Điềm thôi cũng đủ biết giữa hai người có chuyện khó nói.

Rất nhiều lời bàn tán xuất hiện làm cho Nhã Điềm mất đi một chút bình tĩnh, bất chợt bàn tay lan đến một cảm giác ấm áp, đó là bàn tay của Khải Huy, bàn tay ấy như một sự động viên Nhã Điềm khẽ hít thật sâu cố nặn ra một nụ cười thật tươi.

- Dạ thưa thầy em là Lâm Nhã Điềm.

- Thưa thầy em là Trần Tuấn Nguyên.

- Thành tích học tập của hai em rất tốt chúc hai em sẽ hòa nhập được với các bạn ở đây, các em cũng nên giúp đỡ bạn.

- Dạ cảm ơn thầy em sẽ cố gắng, rất mong các bạn sẽ giúp đỡ mình._Nhã Điềm nói với thầy xong cũng quay sang mọi người nở một nụ cười.
Mọi người cũng đáp lại bằng những nụ cười chân thành và một tràng pháo tay nhiệt liệt những cũng đang xen những ánh mắt khinh thường chán ghét. Tuấn Nguyên cũng đáp lại một câu chào hỏi vui vẻ lại nhận được vô số lời ngưỡng mộ của nữ sinh.

Nhã Điềm có chút khó hiểu vì sao nó cũng cười như vậy, Tuấn Nguyên cũng cười như vậy sao lại khác biệt thật khó chấp nhận.

Giờ học bắt đầu mọi thứ bắt đầu vô cùng suôn sẻ đối với Nhã Điềm. Phía trên Nhã Điềm liền có một bạn gái rất xinh quay xuống làm quen Nhã Điềm.

- Chào bạn mình tên Lệ Chi rất vui được học chung.

- Mình cũng rất vui._Nhã Điềm cười rất tươi bắt chuyện làm quen.

Lệ Chi bảo Nhã Điềm hơi nghiêng đầu liền ghé sát tai nó thì thầm một câu làm nó cứng người.

- Bạn là người đầu tiên ngồi cạnh Khải Huy đó!

Nhã Điềm hơi ngạc nhiên quay sang Khải Huy, trong suốt một năm hắn chỉ ngồi một mình thôi sao. Vì sao lại kì lạ như vậy nhưng mà hình như từ đó đến giờ ngồi chung với hắn hình như chỉ có nó, Nam Thành và Thục Đoan mà thôi. Nó không nghĩ là một năm qua hắn cũng không ngồi chung với bất cứ ai kể từ khi Nam Thành ra đi, nó không học cùng cả Thục Đoan cũng học ban khác. Nhưng không phải vẫn có Anh Trúc hay sao vì lẽ gì hắn chỉ ngồi một mình?

Tiết học trôi nhẹ nhàng nhưng đầu óc Nhã Điềm lại không thể nào tập trung được nó không ngừng suy nghĩ thật ra trong một năm qua Khải Huy đã sống như thế nào mà dường như thay đổi thành một con người hoàn toàn khác.Tiếng chuông vang lên báo hiệu hết tiết cũng đến giờ ra chơi Nhã Điềm cũng không còn hơi sức để chạy nhảy nên nằm dài trên bàn.

Bên tai liền vang lên tiếng nói của Khải Huy:

- Cậu không sao chứ?

- Tôi không sao.

- Vậy để tôi xuống mua cho cậu hộp sữa.

- Không cần tôi không muốn ăn uống gì hết.

Lời nói Nhã Điềm còn chưa dứt bên cạnh liền xuất hiện một giọng nói vô cùng dịu dàng nhưng giọng nói này lại vô cùng quen thuộc.

- Khải Huy chúng ta có việc ở văn phòng đoàn.

Nhã Điềm ngẩng đầu lên liền thấy nét mặt hớn hở của Anh Trúc khi nói chuyện với Khải Huy. Khải Huy nhìn Nhã Điềm có chút khó xử.

- Được rồi, vậy cậu nghỉ đi tôi có việc xuống văn phòng đoàn một chút có gì không hiểu cậu có thể hỏi Lệ Chi hoặc những bạn xung quanh.

Mặc dù nói thì nói vậy nhưng trong tâm Khải Huy cảm giác khó chịu vô cùng bởi lẽ hắn không thể không để ý đến ánh mắt của Tuấn Nguyên nhìn Nhã Điềm rất sâu sắc cùng một sự quan tâm quá mức khiến hắn chột dạ như sắp mất Nhã Điềm.

Nhã Điềm cũng chẳng nói gì chỉ nhẹ gật đầu nhìn theo bóng Khải Huy và Anh Trúc khuất sau cánh cửa trong lòng lại xuất hiện một nỗi trống rỗng mơ hồ. Không biết là vô tình hay cố ý sao Nhã Điềm có cảm giác Anh Trúc vừa cười với nó một nụ cười đắc ý đây là ý gì ra oai với nó sao nhưng không thể phủ nhận nó cực kì khó chịu.

Bên tai lại vang lên những câu nói giễu cợt sâu cay:

- Tôi nhớ hình như là Khải Huy và Anh Trúc là một cặp tại sao lại xuất hiện người thứ ba nhỉ?

- Còn không biết là vào đây bằng cách nào nữa?

- Không chừng phạm lỗi nặng nên không được nhận vào học nữa nên mới phải chuyển trường.

Từng lời nói mang tính chế giễu lẫn ghen tị quanh quẩn trong đầu Nhã Điềm khiến nó rất khó chịu nhưng không làm gì được. Nghe nói đến Khải Huy và Anh Trúc trong tim Nhã Điềm đột nhiên cảm thấy nhói đau lạ thường cảnh tượng hai năm trước lại hiện về trước mắt, nỗi đau sâu kín lại dâng lên, phút chốc sắc mặt tái nhợt.

- Cậu không sao chứ?_bên tai Nhã Điềm vang lên tiếng nói trầm ấm của Tuấn Nguyên.

- Tôi không sao.

Mặc dù nó nói không sao nhưng cảm giác có gì đó xót xa nhen nhóm, khóe mắt ươn ướt sao có thể không nhận ra nó sắp khóc. Tuấn Nguyên mặt không đổi sắc lôi Nhã Điềm xềnh xệch ra ngoài, cậu không muốn thấy nó mặt buồn so như thế. Lúc Khải Huy vừa đi ra cùng Anh Trúc cậu có thể nhận ra nét hụt hẫng cùng xót xa trên gương mặt Nhã Điềm.

Hai người vừa rời khỏi lớp lập tức lại dâng lên một hồi xôn xao. Đơn giản vì mọi người đều nghĩ Nhã Điềm giả vờ trật chân để được gần gũi Khải Huy chen chân làm người thứ ba giữa Khải Huy và Anh Trúc.

- Nè cậu lôi tôi đi đâu vậy?

- Đi ra ngoài cho đỡ phiền muộn.

Chỗ Tuấn Nguyên đưa Nhã Điềm đến không nơi nào khác chính là sân thượng. Lúc đi ngang tầng ba của khối mười hai, hai người đã không biết có hai ánh mắt nhìn hai người với tia nhìn phức tạp và khó hiểu.

Nhất Khang nhếch lên một nụ cười như có như không, xem ra anh đoán không sai quan hệ của Khải Huy và Tuấn Nguyên có khoảng cách đúng là do cô bé này gây ra. Trong khi đó Khánh Vy có chút khó hiểu đối với Nhã Điềm nhưng cũng nhanh chóng tan đi vẫn giữ trên gương mặt sự điềm tĩnh nhất mang một sắc thái lạnh lùng xoay người vào lớp tỏ vẻ không quan tâm. Nhất Khang nhìn vào thân ảnh biến mất trong lớp học có chút hụt hẫng đã bao lâu anh mong thấy một nụ cười của Khánh Vy nhưng cho đến bây giờ vẫn là sắc thái lạnh lùng nhìn anh không chút cảm xúc.

Nhã Điềm cũng không hề biết rằng lúc vừa rời khỏi lớp Khải Huy và Anh Trúc bỏ quên sổ ghi chép liền quay lại lấy đã nhìn thấy hai người lôi lôi kéo kéo, Khải

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com