Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

toàn nhưng nếu ai quen than với Nam Thành đều có thể nhận ra.

“ Nam Thành xem ra cả đời này tôi vẫn tiếp tục chịu phạt có đúng không?”

Phạt về mặc tinh thần, ngày ngày dằn vặt muốn vứt cũng không vứt được.

Đôi khi còn tưởng Tuấn Nguyên theo dõi Nhã Điềm hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Trùng hợp là con đường họ cùng đi đều hướng đến sân bóng rổ nên mới gặp mà thôi.

Nhã Điềm thắc mắc là vì sao không thấy ba người còn lại mà chỉ thấy mỗi Tuấn Nguyên. Thắc mắc là một mặt mà dám hỏi lại là một mặt. Nó không ngốc đến nổi đi hỏi Tuấn Nguyên rằng Khải Huy đang ở đâu.

Chỉ còn cách có mấy bước nữa là đến sân bóng rổ, lúc này cả ba người đều nghe thấy tiếng hô hào cố lên từ sân điền kinh. Nhã Điềm nhìn Thục Đoan muốn biết là chuyện gì đang xảy ra. Thục Đoan cười khan cũng không biết phải đáp trả thế nào cho phải. Tuấn Nguyên thì nhếch môi cười nhưng hoàn toàn không có ý tốt. Tuy vậy trước mặt người khác đây vẫn được xem là nụ cười đẹp.

- Bên trong có cuộc thi gì sao?_Nhã Điềm ngó ngó lại buộc miệng hỏi.

- Không có gì đâu, chúng ta trở về đi!_Thục Đoan kéo tay Nhã Điềm quay về.

- Cậu làm cái gì phải gấp gáp chúng ta vào xem một chút đi!

Nói xong không chờ Thục Đoan đồng ý Nhã Điềm bước nhanh về phía sân điền kinh. Tuấn Nguyên không nói gì chỉ là bước đi theo phía sau. Thục Đoan rũ vai đi theo cũng không có cách phản kháng.

- Xin lỗi! Cho qua, cho qua._Nhã Điềm cô chen chút qua đám đông để nhìn cho rõ.

Mọi người đưa mắt nhìn Nhã Điềm rồi như hiểu ra điều gì đông thời tránh ra vạch ra một đường để cho Nhã Điềm đi qua.

- Cảm ơn, cảm ơn!

Nhã Điềm đứng thẳng người cố căng mắt nhìn sự kiện phía trước. Hoàn toàn không như Nhã Điềm nghĩ, không có bất cứ một cuộc thi nào cả. Mà hiện giờ đám đông cũng đã nghỉ hò hét cổ vũ. Chỉ thấy tại địa điểm bắt đầu của con đường chạy trên sân có ba con người.

Nhã Điềm trợn mắt nhìn rồi lại muốn Thục Đoan xác nhận:

- Đó, đó không phải là Khải Huy và anh Nhất Khang sao? Bọn họ làm cái gì ở đó?

- Bị phạt.

Thục Đoan thở dài cố nín cười nhìn Khải Huy đứng nghe thầy giáo huấn. Cả Nhất Khang cũng không ngoại lệ. Hai người vi phạm kỉ luật nên đứng chịu phạt mà thôi. Hiện tại trước ngực mỗi người đều có treo một tấm bảng viết rằng: “Em xin hứa không vi phạm nữa”. Đây là trừng phạt trước toàn thể học sinh của trường. Hai người phải đứng chịu phạt hai tiếng đồng hồ. Lúc này có thể nghe thấy tiếng giáo huấn của thầy Gia Hiền. Thầy chính là quản lí kí túc xá nam.

- Hai em gương mẫu bao nhiêu sao hôm nay có thể đến kí túc xá nữ quấy rối như vậy hả?

- Bị quản lí kí túc xá nữ ghi vào sổ kỉ luật như vậy có đáng không?

- Nam nhi sao phải vì nữ nhi mà chịu phạt?

- Hai em ở đây mà suy nghĩ hành vi của mình đi!

Thầy Gia Hiền nói một mạch, vô số câu giáo huấn. Khải Huy và Nhất Khang nuốt khan gật đầu nghe nhưng cũng không biết phải nói như thế nào. Thầy căn bản là bị cô Lam Phúc mắng vốn nên trút lên hai người họ mà thôi. Chẳng qua đeo cái bảng trên người phải đứng hai tiếng đồng hồ để tất cả học sinh chiêm ngưỡng cũng không dễ.

Khải Huy rũ vai nhìn Nhất Khang chỉ thấy anh cười cười. Hai người họ cũng là lần đầu thưởng thức mùi vị này. Chẳng qua họ chẳng cảm thấy buồn chán mà cảm thấy buồn cười. Thầy Gia Hiền rõ ràng cũng muốn cho qua căn bản không muốn phạt. Nói trắng ra thầy bị cô Lam Phúc cho là quản giáo không nghiêm nên vì thể diện phải phạt.

- Đứng thẳng người!_thầy Gia Hiền lớn tiếng quát.

Khải Huy và Nhất Khang mặt không đổi sắc, ưỡn ngực, thẳng lưng đứng. Coi như hai người họ hi sinh vì thể diện của thầy đi. Cái khổ ở đây chính là bị người mình yêu thấy, chân mày hai người nhíu lại, lắc đầu cười khổ lại xoay qua nhìn nhau. Hai người họ rõ ràng đang trao đổi ánh mắt với nhau “mất mặt quá đi!”

----------------------------------------
CHƯƠNG 15.2: CHỊU PHẠT

“Khổ sở, thật sự quá khổ sở. Một năm qua, nó chưa từng thoát khỏi cơn ác mộng đó.”

Nhã Điềm nhất thời không biết phải làm thế nào, trông bộ dạng hiện tại của Khải Huy hiện tại rất thê thảm. Nhã Điềm có một thắc mắc tại sao nó không nghe Khải Huy nhắc đến hình phạt này.

- Thục Đoan, hai người họ phải đứng bao lâu vậy?

- Hai tiếng đồng hồ.

- Lâu như vậy sao, bây giờ sắp tối rồi nha!

- Hình phạt là hình phạt không có trả giá. Hình phạt thế này đã tốt lắm rồi_Tuấn Nguyên ở một bên chen vào.

Nhìn Khải Huy trong hoàn cảnh này xem ra cũng khiến Tuấn Nguyên đắc ý một chút. Nhưng tại sao trong lòng vẫn không vui, chỉ nghĩ đến Khải Huy ngày đó xông vào kí túc xá nữ, ôm Nhã Điềm chạy đi tay không tự chủ lại nắm chặt. Từng hình ảnh hai người cười đùa làm Tuấn Nguyên bất giác không vui.

- Tốt cái gì mà tốt căn bản không đáng! Phải nói là xui xẻo mới đúng._Anh Trúc không biết ở đâu ra giọng nói hằn học nhìn chằm chằm Nhã Điềm.

Anh Trúc vừa biết Khải Huy bị phạt có lien quan đến Nhã Điềm lại không kìm được tức giận. Người nào tiếp xúc với Nhã Điềm mà không gặp xui xẻo đi.

Nhã Điềm thoáng cái giật mình vì sự xuất hiện của Anh Trúc nhưng không lấy làm lạ. Khải Huy ở đâu nó tin rằng Anh Trúc nhất định bám theo đến đó. Nghĩ đến những chuyện năm xưa lại làm Nhã Điềm căn bản là vô cùng khó chịu.

Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng trước mặt Anh Trúc nó cũng chưa bao giờ xử sự quá đáng cả. Chỉ là nó không hiểu Anh Trúc vì sao không vừa mắt nó, cái gì Anh Trúc cũng có, hà cớ gì ganh đua với nó.

- Có cần tôi vào xin giùm Khải Huy hay không?

- Không cần đâu, quyết định của thầy chưa bao giờ có người thay đổi được._Thục Đoan lôi kéo Nhã Điềm muốn trốn vào đám đông.

Bây giờ Thục Đoan mới giật mình nhận ra đám đông đã thưa thớt. Trời cũng sắp tối, tất cả học sinh đã quay về kí túc xá nghỉ ngơi hoặc đến phòng tự học. Nhã Điềm nghi hoặc lại quay đầu nhìn về phía thầy Gia Hiền. Lúc này thầy cũng đã bước ra khỏi nơi Khải Huy cùng Nhất Khang đứng nãy giờ rồi.

- Thầy rất khó tính sao?_Nhã Điềm lại tiếp tục hỏi.

Nhìn bộ dạng người đàn ông trung niên từ xa có vẻ nghiêm khắc. Thầy Gia Hiền cũng đã hơn bốn mươi cũng không còn trẻ nữa.

- Không khó nhưng thầy rất ghét bị mắng vốn là quản giáo không nghiêm._Thục Đoan lại thở dài nhìn về phía Khải Huy đứng.

Người ta bảo ai cũng có một điểm yếu hay một điểm mấu chốt nào đó. Nếu không đụng đến điểm đó thì căn bản không có vấn đề gì xảy ra. Nhã Điềm cũng vậy nếu không nhắc đến chuyện của Nam Thành thì căn bản sẽ vẫn bình thường.

Nhã Điềm như nhớ ra điều gì à lên một tiếng lại hướng mắt về phía Khải Huy. Thật ra nó không muốn nói tiếp.

Bây giờ dù ở khoảng cách xa một chút nhưng bốn mắt chạm nhau bất giác cũng khiến con người ta giật mình. Khải Huy âm thầm oán giận Thục Đoan đã đưa Nhã Điềm đến còn phải oán giận Tần Trực đã không làm tròn nhiệm vụ. Hắn vốn khôn muốn Nhã Điềm thấy hắn trong bộ dạng này. Không phải hắn xấu hổ mà là sợ bản thân nó tự trách mà thôi.

Tự trách!

Nghe thật quen tai, không phải chuyện của Nam Thành nó cũng âm thầm tự trách suốt một năm dài đăng đẳng sao.

Vẫn là không có cách nào khác Khải Huy vẫn chỉ có thể cười chẳng qua nụ cười này có chút méo mó do bất đắc dĩ. Nhã Điềm nhìn khuôn mặt cười còn khó coi hơn khóc của Khải Huy thì có chút buồn cười.

-Thục,Thục Đoan..._Tần Trực ở đâu chạy lại hơi thở gấp gáp gọi tên Thục Đoan.

- Có chuyện gì gấp sao, tại sao cậu chạy gấp gáp như vậy?_Thục Đoan giật mình nhìn khuôn mặt của Tần Trực.

- Không, không có tôi gọi điện thoại cho cậu vì sao không bắt máy?

- Có sao, thật xin lỗi hết pin rồi_Thục Đoan bây giờ mới lấy điện thoại ra gương mặt có chút hối lỗi.

Tần Trực bất đắc dĩ sờ sờ đầu mình cười khổ. Lại ghé sát tai Thục Đoan nói gì đó. Thục Đoan trợn mắt một cái lại liếc nhìn Khải Huy chỉ thấy Khải Huy trừng mắt tức giận nhìn hai người bọn họ. Bây giờ Thục Đoan đã hiểu vì sao Khải Huy vừa thấy mình liền nhìn với ánh mắt oán giận. Trái với Tần Trực căng thẳng thì Thục Đoan ở một bên nhướng mày khiêu khích.

- Nhã Điềm chúng ta về thôi!_Tuấn Nguyên nói nhỏ.

Rõ ràng trong giọng điệu của Tuấn Nguyên không vui. Nhìn Nhã Điềm môi mỉm cười nhìn Khải Huy cậu ta thật chất không chịu được.

- Không cần, tôi chưa vội._Nhã Điềm cũng không chú ý đến khuôn mặt đang biến sắc của Tuấn Nguyên vẫn như đang trao đổi ánh mắt với Khải Huy.

- Đúng vậy chúng ta về thôi vẫn còn hơn một tiếng đồng hồ, lát nữa chúng ta quay lại._Tần Trực ở một bên cũng nhiều chuyện.

Thật ra Tần Trực được Khải Huy giao cho nhiệm vụ đi nói với Thục Đoan giữ Nhã Điềm ở lại trong phòng. Rất tiếc Tần Trực đến muộn một bước. Thậm chí cũng không liên lạc được với Thục Đoan.

- Các cậu làm sao vậy? Tôi vẫn chưa muốn về._Nhã Điềm nhìn Tần Trực và Tuấn Nguyên với ánh mắt khó hiểu.

- Cậu tốt nhất nên đi về đi, tôi thấy cậu chính là mang đến xui xẻo cho người khác._Anh Trúc mặt không đổi sắc liền xoay người rời đi.

Nhã Điềm có chút khó hiểu dâng trào. Tại sao Anh Trúc luôn miệng nói nó đem đên xui xẻo cho người khác. Đột nhiên nó nhớ đến sự ra đi của Nam Thành có phải vì nó nên Nam Thành mới gặp chuyện.

Nếu thật đúng như vậy những người ở cạnh nó có ai bình yên hay không?

Bàn tay Nhã Điềm đột nhiên nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt để cảm nhận được sự mất bình tĩnh trong đó. Tuy vậy, nó cũng không có ý định rời khỏi nơi đó. Màn đêm sắp buông xuống một cơn gió nhẹ thổi qua, thân thể Nhã Điềm có chút run rẩy bởi lẽ nó vừa khỏi bệnh không lâu.

- Đúng vậy Nhã Điềm chúng ta về phòng trước đi, cậu vừa khỏi bệnh ở đây có gió không tốt đâu._Thục Đoan cũng nhận thấy sự khác biệt về tâm trạng của Nhã Điềm.

Nhã Điềm mím môi không nói, lắc đầu xoay người đi về phía một băng đá cách đó không xa. Thục Đoan cũng không miễn cưỡng Nhã Điềm, đành vậy Thục Đoan ra hiệu cho hai người còn lại về trước. Tuấn Nguyên tay nắm chặt nhưng không thể làm khác chỉ lặng lẽ rời đi. Tần Trực cũng không về, một băng đá ba người ngồi. Im lặng.

-Về đi!_Khải Huy lớn tiếng bảo Nhã Điềm đi về.

Nhã Điềm chỉ lắc đầu cười cũng không đi như lời Khải Huy nói. Nó không biết rằng nhìn nó ngồi như vậy hắn thật sự không an tâm cho sức khỏe của nó.

- Khải Huy, anh Nhất Khang cố lên!_Tần Trực chắp tay thành loa lớn tiếng nói.

Trên môi còn là một nụ cười sảng khoái, Nhất Khang và Khải Huy dùng mắt đe dọa Tần Trực. Nhất Khang thở dài nhìn xung quanh cũng không thấy bóng dáng kia. Mặc dì nói là không muốn Khánh Vy thấy bản thân trong tình trạng hiện tại nhưng vẫn muốn nhìn thấy cô.

- Khải Huy anh thấy em vẫn còn may mắn nha, vẫn còn có bạn gái ngồi chờ._Nhất Khang cười cười liếc nhìn Nhã Điềm.

Khải Huy khẽ thở dài cũng không biết nên vui hay nên buồn. Tính cố chấp của Nhã Điềm không ai lay chuyển được. Khải Huy đưa tay lên nhìn đồng hồ vẫn còn gần một tiếng nữa mới hết thời gian chịu phạt. Hắn không sợ bản thân có chịu nổi không mà chỉ sợ Nhã Điềm có chịu nổi gió lạnh ngoài trời hay không.

Ánh đèn vàng cam bật sáng tại sân điền kinh, Khải Huy cùng Nhất Khang giật mình bây giờ mới để ý trời đã không còn sớm nữa. Ánh sáng nhàn nhạt phản chiếu lên hai người, bóng đổ dài trên đường chạy. Ánh sáng cũng tỏa chút ánh sáng yếu ớt đến chỗ Nhã Điềm ngồi cùng Tần Trực và Thục Đoan.

Tần Trực và Thục Đoan không ngừng nói chuyện, chạy giỡn quanh ghế đá. Chỉ là giết thời gian nên hai người họ cũng không muốn ngồi không mà thôi. Nhưng hình ảnh này lại khiến Nhã Điềm liên tưởng đến những chuyện trước kia. Nó và Khải Huy cũng từng chạy giỡn như vậy, còn có cả Nam Thành nữa. Trong nhất thời bốn người chỉ còn lại ba người. Nhã Điềm thở dài mặc dù đã qua hơn một năm nhưng nó không thể nào quên được.

Hình ảnh người con trai mặc áo sơ mi trắng, quần tây chỉnh tề luôn mỉm cười dịu dàng nhìn nó mãi mãi cũng không phai nhạt. Một lần sai cũng không thể quay lại. Điều này là ám chỉ tình cảnh của nó sao? Nó muốn thú thật lòng mình lại trùng hợp đến mức cướp đi sinh mạng của người con trai đó.

Khổ sở, thật sự quá khổ sở. Một năm qua, nó chưa từng thoát khỏi cơn ác mộng đó.

Chẳng lẽ chịu sự dằn vặt đau đớn tận tâm can chính là một hình phạt nặng nề nhất sao? Nếu thật sự là như vậy nó cũng không ngại gánh chịu, chẳng qua người con trai đứng trước mặt nó hiện giờ, cách nó không bao xa có đang dằn vặt như nó không?

Hai người đùa giỡn, một người im lặng. Hai người chịu phạt. Vẫn còn một người đứng nơi góc tối đã lâu đôi mày không ngừng nhíu lại nhìn chằm chằm người con trai đang chịu phạt thật có chút xót xa không nói nên lời.

Thời gian lẳng lặng trôi qua, hơn một tiếng đồng hồ sau rốt cuộc cũng trôi qua. Lúc này mới thấy thầy Gia Hiền đi ra kiểm tra lại.Kkhông nhịn được trách thêm vài câu mới buông tha hai người. Khải Huy cùng Nhất Khang mệt mỏi, cởi bỏ cái bản nhận lỗi ném qua một bên ngồi xuống sân cũng không có ý định đứng dậy chỉ chộp lấy tay nhau cười cười coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Nhã Điềm nhanh chân đi đến, Thục Đoan và Tần Trực cũng đi theo phía sau. Khải Huy nhìn chằm chằm thân ảnh đang hướng chỗ mình đi tới liền muốn đứng dậy. Ngặt nổi chân quá mỏi trong nhất thời cũng không trụ được lại ngồi xuống.

-Hai người có sao không? Như vậy có về được không?_Nhã Điềm bước đến liền muốn dìu Khải Huy đứng dậy.

Khải Huy cũng không phản bác chỉ cong môi cười để nó dìu đứng dậy. Nhất Khang nhìn thấy như vậy lắc đầu cười.

- Em là lợi dụng con gái người ta sao?

- Làm gì có em thật đứng không nổi._giọng Khải Huy ỉu xìu như bị trút hết sinh khí.

- Vậy được để anh thử xem em là đứng không nổi hay căn bản không muốn đứng, Tần Trực!

Nhất Khang một bên đứng dậy, một bên hất mặt về phía Tần Trực. Tần Trực hiểu ý cười cười gật đầu bước đến trước mặt Khải Huy. Khải Huy liếc hai người kia một cái. Lúc này chỉ thấy Tần Trực gạt tay Nhã Điềm ra cũng giống như động tác của Nhã Điềm muốn dìu Khải Huy đứng dậy. Nhã Điềm có chút không kịp phản ứng mấy người bọn họ là đang làm gì. Khải Huy nheo mắt đe dọa nhìn Tần Trực nhưng rất tiếc cái con người kia chỉ biết cười hoàn toàn không thấy ý cảnh cáo trong mắt kia. Tần Trực vẫn cười không hề có ý sợ hãi, ôm lấy một tay Khải Huy một bên lại ra hiệu cho Nhất Khang. Chỉ thấy hai người bắt lấy Khải Huy, Khải Huy giãy dụa làm cả ba người ngã sỏng soài trên mặt đất, vật lộn lăn lóc trên sân điền kinh.

- A, hai người làm cái gì sao ăn hiếp một mình em?_Khải Huy nhăn mặt nhíu mày trách móc.

- Em bảo không đi nổi kia mà sao lại mạnh như vậy cả anh và Tần Trực cũng giằng co không lại?_Nhất Khang một bên bắt lấy tay Khải Huy vòng qua sau lưng

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

pacman, rainbows, and roller s