Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

Khải Huy đè ép Khải Huy nằm sấp trên mặt đất.

- Em đang nói thật sao quá đáng như vậy hai đấu một đâu có công bằng.

- Như vậy có công bằng không?_Tần Trực dung một cây cỏ đưa trước mũi Khải Huy khiêu khích.

-Đừng có ngoáy nữa thật ngứa, Tần Trực tôi mà thoát được cậu biết tay tôi.

- Haha, đợi cậu thoát tôi cũng chơi đã rồi còn ở đây cho cậu xử sao.

- Tần Trực, cậu là con người vong ơn._Khải Huy khó chịu muốn hắt hơi lại hắt hơi không được tay lại bị Nhất Khang kìm chặt.

- Tôi vong ơn cái gì?_Tần Trực hi ha cười cũng không biết Khải đang ám chỉ điều gì.

- Lúc cần tôi nói cho cậu biết về Thục…ưm ưm._Khải Huy còn chưa có nói xong đã bị Tần Trực nhanh tay che miệng. Tần Trực nhìn Thục Đoan cười cười.

Nhã Điềm cùng Thục Đoan đứng nhìn ba người đùa giỡn nằm lăn lóc trên sân, vừa bực mình vừa buồn cười. Đã chịu phạt như vậy vẫn có thể giỡn vui đến như vậy.

Khải Huy giãy dụa them một lúc liền đuối sức đầu hang, đến bây giờ thì mệt lả hơi thở dồn dập. Nhất Khang cùng Tần Trực phủi phuit tay đứng dậy lại vỗ vỗ vai Khải Huy mấy cái.

- Tốt lắm người anh em, bây giờ thì cậu không đi nổi thật rồi._Tần Trực giơ cọng cỏ huơ hươ lại vứt sang một bên.

- Nhã Điềm bây giờ em có thể dìu nó rồi anh đảm bảo lần này không phải giả._Nhất Khang cong môi cười nháy mắt mấy cái.

Nhã Điềm chỉ cười không nói, nó không biết nên nói như thế nào. Con người Khải Huy có chút làm nó không ngừng buồn cười trong lòng.

- Hai…hai người cười trên nỗi đau của người khác._Khải Huy tức giận ngồi dậy.

- Đây là tự cậu chuốc lấy trách gì người khác._Thục Đoan đắc ý cười không dứt.

- Cậu…hừ lại thêm một người phản bội. Hai người đều giống nhau đúng là trời sinh một đôi.

Tần Trực mắt có chút lóe sang nhìn Thục Đoan, chỉ thấy Thục Đoan hung hăng trừng mắt đe dọa Khải Huy.

- Nhã Điềm cậu sẽ không vô tình như bọn họ đi?_Khải Huy thoáng cái hướng Nhã Điềm xin chút đồng cảm.

- Cậu lừa tôi còn bảo tôi đồng tình sao?

- Ai…cái này không tính.

Cả mấy người cười không ngừng nhìn bộ dạng nhếch nhác của Khải Huy.

- Tại sao tôi cảm thấy ngồi đợi thật là vô ích đi, Thục Đoan chúng ta về._Nhã Điềm bĩu môi lại kéo Thục Đoan rời đi.

- Cậu cũng vô tình quá đi._Khải Huy âm thầm than oán.

Nhất Khang lắc đầu lại đưa tay kéo Khải Huy đứng dậy, ba người cũng sải bước đi về theo sau Nhã Điềm và Thục Đoan.

Dưới ánh đèn vàng nhạt mấy thân người in bóng trên sân điền kinh. Tất cả vừa đùa giỡn vừa bước trở về khu kí túc xá.

----------------------------------
CHƯƠNG 16.1: VỀ NHÀ- VIẾNG MỘ

“ Tôi sẽ có cách để hình ảnh tôi thay thế hình ảnh Nam Thành trong tim cậu ấy.”

Cuối tháng, hầu như tất cả học sinh trong trường đều có thể về nhà. Những học sinh lớp mười hai thì không ai không muốn về, nhưng bất đắc dĩ vì vừa ôn thi tốt nghiệp vừa ôn thi đại học nên đa số sẽ vẫn chọn ở lại kí túc xá. Còn những học sinh lớp mười, mười một thì rủ nhau về nhà. Dĩ nhiên một ngày, hai ngày không về nhà cũng không sao nhưng nếu một tháng, hai tháng về thì vô cùng nhớ gia đình.

Sáng sớm khi sương chưa tan, mở mắt ra cũng chưa thấy tia nắng nào. Tiếng chim véo von lảnh lót trên cành cây, Nhã Điềm cùng Thục Đoan và cả Anh Trúc cũng cùng nhau chuẩn bị một chút đồ đạc rồi về nhà. Phòng cũng chỉ còn lại Khánh Vy mà thôi.

- Chị Khánh Vy không về nhà thật sao?_Nhã Điềm vừa bỏ vài quyển sách vào ba lô vừa hỏi.

Khánh Vy thở dài, bước ra ngoài nhìn trời cũng đã sáng, xem ra hôm nay khu kí túc xá cũng không còn bao nhiêu người.

- Chị còn phải ôn bài, xem ra chắc mấy tháng mới về một lần.

- Vậy chị ở một mình trong phòng nhớ khóa cửa cẩn thận.

- Được rồi, chỉ ở đây đã ba năm rồi cũng không còn xa lạ nữa.

Khánh Vy mỉm cười nhìn Nhã Điềm. Dù chỉ mới sống chung vài tháng nhưng có lẽ cô nghĩ Nhã Điềm là một cô bé có bụng dạ thiện lương lại hay lo cho người khác.

- Được rồi, Nhã Điềm nhanh một chút chắc Khải Huy đang chờ bên ngoài._Thục Đoan một bên đeo ba lô lên vai, một bên kéo tay Nhã Điềm.

- Vậy tụi em về đây, vài ngày nữa gặp lại._Nhã Điềm cười vẫy tay chào Khánh Vy.

- Vài ngày sau gặp lại_Khánh Vy cũng vẫy tay chào.

- Em cũng đi đây chị ở lại cẩn thận._Anh Trúc cũng đi theo sau.

- Tạm biệt.

Khánh Vy đứng trên hành lang nhìn theo bóng dáng ba người khuất sau cầu thang. Cô không dời mắt lại nhìn xuống dưới hướng theo cánh cổng kí túc xá nữ. Bên ngoài cổng đã thấy ba người con trai chờ bên ngoài. Đôi môi Khánh Vy khẽ nở nụ cười rồi cũng trở về phòng.

Bên ngoài, Khải Huy cùng Tần Trực cả Tuấn Nguyên đã chờ sẵn mấy người họ cùng về. Nhã Điềm cùng Thục Đoan lấy xe đạp rồi cũng cùng nhau ra về. Anh Trúc cũng cùng họ về. Khải Huy nhíu mày nhìn Nhã Điềm dắt xe đạp ra khỏi cổng.

- Tôi chẳng phải nói sẽ đưa cậu về sao, cần gì lấy xe._Khải Huy khẽ thở dài.

Nhã Điềm giật mình nhìn Khải Huy, hơi sương mờ áo dường như lãng đãng quanh người Khải Huy. Mái tóc chải rối, gương mặt lạnh tanh nhưng nhìn hắn hiện tại cũng có một vẻ đẹp gì đó mờ ảo mà Nhã Điềm không nắm bắt được, đôi con ngươi đen nhìn nó nửa như trách móc nửa như bất lực.

- Không cần, đường rất xa tôi muốn tự đạp xe về sẽ tốt hơn.

- Từ khi nào cậu biết khách sáo như vậy?

- Không phải tôi thích tự mình đạp xe hơn.

- Được rồi, không nói nữa đi thôi.

Khải Huy chần chừ một chút liền đạp xe đi trước, mọi người cũng đạp theo sau. Nhã Điềm thở nhẹ một cái giống như vừa giải quyết xong một chuyện khó khăn vậy. Nó không phải không nhớ lời hắn nói mà là không muốn làm theo mà thôi. Ngày hôm qua, trước khi tạm biệt nhau hắn đã nói sẽ chở nó về. Nó lúc đó không có đồng ý chỉ nhẹ mỉm cười nhưng đến đêm nó lại suy nghĩ mông lung. Nghĩ đến ánh mắt đầy oán giận của Anh Trúc thì nó cũng không còn muốn hắn chở về nữa.

Trong một lúc Khải Huy chưa đi bao xa đã nghe có người gọi từ xa:

- Khải Huy!_Anh Trúc chạy thêm vài bước để đến gần Khải Huy.

Khải Huy dừng xe, nhìn Anh Trúc một cách khó hiểu. Tuy vậy hắn vẫn nở nụ cười đúng lễ.

- Có chuyện gì, cậu chưa về sao? Sao còn chưa lấy xe.

- Bánh xe của tôi bị xẹp rồi cậu có thể chở tôi về được không dù sao nhà tôi cũng cùng đường._Anh Trúc tươi cười, gương mặt có chút khó xử.

Thục Đoan leo lên xe trợn mắt nhìn một màn này, khẽ thở dài xoay sang nhìn Nhã Điềm chỉ thấy nó dửng dưng làm như không nghe không thấy chuyện gì. Khóe môi Tuấn Nguyên lại nhếch lên một nụ cười. Nhã Điềm nhìn nụ cười này liền cứng người, trong hơi sương mờ ảo hình ảnh này quá giống Nam Thành.

Khải Huy hơi không tự nhiên nhưng cũng không có lí do từ chối Anh Trúc. Thật ra nếu Nhã Điềm có ngồi dù gặp tình trạng này nó cũng sẽ nhường chỗ cho Anh Trúc. Khải Huy gật đầu đồng ý lại ngoảnh mặt đi nơi khác. Liếc nhìn Nhã Điềm chỉ thấy nó nhìn hắn một cái rồi cũng đạp xe đi không nói gì nữa, bên cạnh còn có Tuấn Nguyên. Ánh mắt Khải Huy thoáng hiện một tia ảm đạm không nói nên lời.

Anh Trúc cong môi cười ngồi trên xe Khải Huy, đưa tay nắm vạt áo hai bên eo Khải Huy. Khải Huy cứng đờ người bảo bỏ ra cũng không được mà để yên như vậy cũng không xong. Cứ như vậy làm như không hay không biết.

Nhã Điềm với Thục Đoan, Tần Trực với Tuấn Nguyên đạp xe sóng đôi nói chuyện. Tuy vậy, vẫn có thể nhận ra Nhã Điềm không vui. Sau khi ra khỏi cổng trường, Tuấn Nguyên rẽ theo hướng khác.

- Nhã Điềm tạm biệt, vài ngày sau gặp lại._Tuấn Nguyên mỉm cười.

- Tạm biệt!_Nhã Điềm cũng vẫy tay chào.

Nhã Điềm hơi lặng người nhìn theo bóng lưng Tuấn Nguyên dần xa mới thu hồi tầm mắt. Nhã Điềm xoay người muốn đạp xe đi lại chạm phải ánh mắt u ám của Khải Huy. Nhã Điểm không rõ vì sao bản thân có cảm giác chột dạ.

- Thục Đoan, mấy ngày tới không gặp được cậu sẽ rất nhớ cậu._Tần Trực nhìn Thục Đoan ánh mắt ủy khuất.

- Bạn bè không gặp mấy ngày dĩ nhiên sẽ nhớ._Thục Đoan thờ ơ như không hiểu.

- Không phải nhớ kiểu đó.

- Vậy chứ nhớ kiểu gì?

- Thật ra, cái này…_Tần Trực lại gãi đầu mặt hơi đỏ muốn nói lại không dám mở miệng.

- Được rồi, tôi cũng nhớ cậu thì được chứ gì._Thục Đoan cố nhịn cười.

Nghe được một câu này, mắt Tần Trực chợt sáng lên như nhận được món quà thật lớn, thật ý nghĩa vậy. Rồi cả hai lại chìm trong im lặng.

Đi được một lúc, con đường về nhà Tần Trực khác với bốn người còn lại nên cũng theo một hướng khác. Thục Đoan cùng Nhã Điềm vẫn tiếp tục chạy lúc này chỉ còn hai người chạy bên cạnh. Thục Đoan lâu lâu lại ngoảnh mặt ra phía sau muốn nhìn thái độ của Anh Trúc.

- Nhã Điềm cậu không thấy kì lạ sao?

- Kì lạ cái gì?

- Thì là bánh xe bị xẹp đó._Thục Đoan nhỏ giọng nói giống như sợ người khác nghe thấy.

Nhã Điềm tay nắm tay lái có chút cứng lại. Cho dù thấy kì lạ thì làm sao bây giờ. Nó cũng không thể nói ra điều kì lạ này.

- Thì xui xẻo cũng đâu có gì lạ.

- Không phải, ngày hôm qua tôi thấy Anh Trúc lấp lấp ló ló trong nhà xe, có phải là tự
làm xẹp bánh xe mình hay không?

- Không thể nào, đâu có ai ngu ngốc đi làm xẹp bánh xe của mình chứ?_Nhã Điềm phủ nhận.

- Cậu không thấy bánh xe xẹp rất có lợi sao?

- Có lợi chỗ nào?

- Thì chính là được giống như bây giờ vậy đó._Thục Đoan vừa nhướn mày ra hiệu ở phía sau.

Nhã Điềm bây giờ mới hiểu nhưng chỉ mỉm cười không đáp. Trong mắt nó thì bạn bè chở nhau là chuyện bình thường, vả lại số lần nó thấy Khải Huy chở Anh Trúc cũng không ít. Xem như đây là một lần trong số đó cũng không sao. Nhưng thật ra năm đó mỗi lần thấy Khải Huy chở Anh Trúc nó cũng bắt Nam Thành chở nó. Để làm gì? Chính nó biết rất rõ vì nó tức giận Khải Huy nên cũng muốn có một người ở bên cạnh mà thôi. Người con trai đó rõ ràng biết nó không vui khi được cậu chở nhưng luôn mỉm cười vui vẻ. Ngay cả đến khi ra đi cũng chưa hề trách nó.

Con đường về nhà quen thuộc dần hiện ra. Con đường thẳng tắp, hàng băng lăng với tán cây rậm rạp hai bên đường. Bây giờ nắng bắt đầu lên cao, ánh nắng chiếu những tia nắng xuống mặt đường, những chiếc lá bóng loáng xanh mướt được ánh nắng phản chiếu óng ánh lạ thường. Gió sớm lay động, vài chiếc lá khô cũng theo đó vi vu bay xuống gốc cây, chiếc là mỏng manh va chạm lớp lá khô bên dưới nghe sột soạt.

Bằng lăng hiện tại không có hoa nhiều, chỉ có trái và hiếm hoi vài nụ hoa li ti. Nhã Điềm thích nhìn hoa bằng lăng rơi trong gió có gì đó nhẹ nhàng không vướng bận.

Đến nhà Anh Trúc, Khải Huy dừng xe để cô xuống. Hắn khoát tay ý bảo Nhã Điềm và Thục Đoan đi trước. Nhã Điềm trong mắt thoáng rầu rỉ nhưng không nói nhiều cùng Thục Đoan đi trước. Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cảm giác lo lắng khó tả, sợ Nhã Điềm hiểu lầm. Hắn chở Anh Trúc năm đó cũng là do bất đắc dĩ nhưng cũng không ngờ đã đẩy nó ra xa hắn.

- Khải Huy khi đi học có thể đến đón tôi cùng đi không?_Anh Trúc vẫn vậy một bộ dạng dịu dàng.

- Có thể cậu đã hiểu lầm điều gì rồi không?_Khải Huy thoáng chần chừ nhưng vẫn phải nói thẳng.

- Hiểu lầm? Nhưng hiểu lầm cái gì?

- Chuyện…ý tôi là không muốn Nhã Điềm hiểu lầm cho nên…

- Cho nên chúng ta không nên gần gũi sao?_Anh Trúc nắm chặt tay, cắt ngang lời Khải Huy.

Cô không ngờ có một ngày Khải Huy nói thẳng ra như vậy. Cô nhẫn tưởng đó cũng chỉ là tình cảm đơn phương của Khải Huy dành cho Nhã Điềm hắn sẽ không bao giờ nói ra. Cô nghĩ chỉ cần bản thân tiếp tục cố gắng có thể lay động hắn nhưng hiện tại…

- Ý tôi không phải như vậy, chúng ta vẫn có thể là bạn bè nhưng tôi không muốn Nhã Điềm hiểu lầm bất cứ mối quan hệ nào khác giữa tôi và cậu.

Ánh mắt Khải Huy kiên định, thoáng lãnh đạm từ chối.

- Cậu biết rõ tình cảm tôi dành cho cậu không phải tình cảm bạn bè mà._Anh Trúc môi mím chặt, thể hiện sự mất bình tĩnh.

- Chúng ta vẫn còn đi học hãy thôi nghĩ đến chuyện đó.

- Cậu có thể tìm một cái cớ khác để từ chối không? Giữa chúng ta không được chẳng lẽ giữa cậu và Nhã Điềm lại được?

- Tôi…nói chung là đừng nghĩ đến nữa.

- Cậu nói như vậy đã bao giờ nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa? Cậu làm nhiều như vậy vì Nhã Điềm rốt cuộc thì sao trong tim cậu ấy vốn không có cậu. Người cậu ấy yêu mãi là Nam Thành.

- Tôi sẽ có cách để hình ảnh tôi thay thế hình ảnh Nam Thành trong tim cậu ấy._Khải Huy bất đắc dĩ nói.

Dù cảm thấy hi vọng này không lớn nhưng hắn vẫn hi vọng. Dù cho hiện tại Nhã Điềm chưa quên nhưng không hẳn là mãi mãi không quên được.

- Cậu có thể nói tự bản thân cậu muốn thay thế vậy tôi cũng có thể, đến khi nào Nhã Điềm chưa yêu cậu khi đó tôi cũng sẽ làm như lời cậu nói thay thế hình ảnh Nhã Điềm trong tim cậu.

Anh Trúc xoay người về phía cổng nhà mình, bước chân hơi xiêu vẹo. Nhắm mắt kìm nén đau lòng, nước mắt rơi theo từng bước chân. Cô đã nuôi hi vọng nhiều như vậy cuối cùng cũng bị người con trai đó hết lần này đến lần khác từ chối.

Khải Huy lặng người không biết nên nói gì khi nhìn vào thái độ cố chấp của Anh Trúc. Đã là bạn hắn cũng không thể cư xử lạnh lùng được, chỉ là muốn thể hiện rõ tình cảm của bản thân thì phải nói ra. Nhưng mỗi lần nói ra đều không tránh khỏi sự tổn thương. Khải Huy thở dài cũng đạp xe đi thẳng. Anh Trúc bây giờ mới xoay người nhìn theo bóng lưng Khải Huy dần khuất. Cô nhẹ đưa tay lau đi nước mắt, ánh mắt chứa nhiều cảm xúc phức tạp cũng không rõ là nghĩ gì.

------------------------------------
CHƯƠNG 16.2: VỀ NHÀ-VIẾNG MỘ

“- Nam Thành thật xin lỗi! Có thể đừng trách cậu ấy được không?”

Trời tối, Nhã Điềm cùng Thục Đoan đang ở nhà Thục Đoan. Thục Đoan có một cuộn len bảo là muốn học đan một chiếc khăn quàng cổ. Nhã Điềm từ nhỏ đã được mẹ dạy những thứ này nên Nhã Điềm bị Thục Đoan kéo về nhà cô. Hai người vừa cười, nói vui vẻ vừa đan. Rất tiếc tay nghề của Thục Đoan quá tệ, tốn thật nhiều len mà cũng không ra được chiếc khăn. Nhìn tới nhìn lui đống bùi nhùi trên tay Thục Đoan giống như giẻ rách vậy, Nhã Điềm một hơi ôm bụng cười. Thục Đoan lườm nó cảnh cáo. Hai người lại tiếp tục học chỉ tiếc không khá hơn là bao. Nhã Điềm vẫn là cố nhịn cười. Nó biết là không nên chọc giận Thục Đoan.

Không biết qua bao lâu, Thục Đoan chán chường vươn vai uể oải muốn nghỉ. Nhìn trời cũng đã tối cũng đã hơn tám giờ rồi. Thục Đoan hơi nghĩ ngợi lại muốn đến nhà Khải Huy thăm ba mẹ của Khải Huy một chút. Dù sao từ lúc cô về đến giờ cũng chưa đi thăm những người lớn. Nghĩ vậy, Thục Đoan liền lấy xe đạp đi theo Nhã Điềm.

Hai người vừa cười vừa nói đạp xe thẳng đến nhà Khải Huy. Lúc gần tới, tốc độ

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Snack's 1967