Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: đạp xe của hai người chợt chậm lại rồi dừng hẳn. Ở cách cổng nhà Khải Huy không xa, có hai người đang giằng co.
Nhã Điềm cùng Thục Đoan định lại gần hỏi có chuyện gì chỉ tiếc tiếng nói của hai người càng ngày càng lớn. Nhã Điềm cùng Thục Đoan hầu như hoàn toàn đứng trong bóng tối nên hai người kia vốn không thể thấy.
- Khải Huy cậu nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?_Anh Trúc đứng nhìn bóng lưng Khải Huy sắp quay vào cổng.
Sau đó, đột nhiên Anh Trúc chạy đến ôm lấy Khải Huy từ phía sau. Toàn thân Nhã Điềm chấn động khi nhìn thấy cảnh này. Nó tự nghĩ nó không xem trọng cảm giác này nhưng rất tiếc. Hiện tại nó vẫn đau quá, đau hơn cả lần đầu thấy Anh Trúc nằm trong vòng tay hắn.
Khải Huy khựng lại mấy giây mới phục hồi tinh thần. Hắn không rõ Anh Trúc là muốn làm gì khi không lại chạy đến nhà hắn. Nhưng không phải là khi không mà là vì câu nói của hắn sáng nay đã từ chối thẳng thừng tình cảm của Anh Trúc mà thôi. Anh Trúc đến chỉ để nói với hắn ba tiếng “ tôi yêu cậu”. Khải Huy giật mình, hắn có chút khó chấp nhận. Anh Trúc dám ở trước mặt hắn nói ba tiếng này. Nhưng hắn cũng không có tâm trạng cảm nhận ba tiếng đó. Chỉ biết lí trí bảo hắn phải từ chối.
- Tôi không thể cho cậu nuôi hi vọng vào một chuyện không thể._Khải Huy nhàn nhạt nói, tay không nương tình gỡ tay Anh Trúc ra khỏi thắt lưng mình.
Thân thể cao ráo sắc đen của mái tóc hòa cùng bóng tối đen như mực. Khải Huy đứng trong vùng ánh sáng, cái bóng đổ dài ra phía sau dường như che khuất đi hình ảnh Anh Trúc ở phía sau.
- Tôi không cần biết, tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi đã nói đến mức này cậu vẫn không bỏ cuộc sao? Nhã Điềm không bao giờ yêu cậu._Anh Trúc giọng nói có phần lạc đi vì uất nghẹn.
- Đó là chuyện của tôi.
- Cậu ngu ngốc, cậu có biết tại sao Nam Thành ra đi không?_Anh Trúc tức giận quát lên một tiếng, toàn thân dường như run rẩy, hai tay nắm chặt.
Dáng người Anh Trúc mỏng manh, gió đêm thổi qua khiến cô càng có chút ít giá lạnh. Mái tóc dài bị gió thổi tung.
Khải Huy trừng mắt xoay người nhìn Anh Trúc, trong bóng đêm ánh mắt Khải Huy càng thêm lạnh lẽo. Hắn không ngờ người con gái này đến cả người đã ra đi cũng muốn lôi ra để nói.
- Tôi cấm cậu nhắc đến cái chết của Nam Thành. Cậu có thể nói bất cứ chuyện gì riêng chuyện này thì không. Đừng để tôi nghe một lần nữa đặc biệt trước mặt Nhã Điềm. Lúc đó đừng trách tại sao ngay cả bạn chúng ta cũng không làm được.
Anh Trúc giật mình hơi lùi mấy bước, giọng run run muốn nói hết những gì mình biết.
- Nam…Nam Thành biết cậu yêu Nhã Điềm nên đau khổ, tinh thần suy sụp. Nếu không cậu nghĩ tại sao một người bơi lội giỏi như cậu ấy vì sao ra đi như vậy. Trước ngày cậu ấy ra đi, cậu ấy đã biết cậu yêu Nhã Điềm nên…
Khải Huy nhắm mắt đau đớn dâng trào, môi mím chặt cảm giác chua xót chợt tràn về. Hắn không ngờ thật sự chuyện này có liên quan đến hắn. Hắn cứ tưởng bản thân không nói ra Nam Thành sẽ không biết, ngày Nam Thành truy hỏi hắn cũng không thừa nhận. Lúc đó hắn còn giả vờ vui vẻ mắng cậu ngốc nghĩ ngợi lung tung. Về sau không còn nghe Nam Thành nhắc đến nữa, hắn vẫn tưởng Nam Thành tin hắn nhưng thật không ngờ…
- Làm sao cậu biết?
- Cậu không cần biết tôi vì sao biết, chỉ biết Nhã Điềm sẽ không chấp nhận một tình yêu đã vô tình cướp đi mạng sống của Nam Thành đâu. Cậu sẽ có can đảm yêu tiếp sao? Tiếp tục cái tình yêu đã hại chết Nam Thành sao?
Khải Huy đôi mắt ẩn hiện trong bóng tối một tia ẩn nhẫn đau đớn tột cùng. Hóa ra Nhã Điềm muốn rời xa hắn là vì nguyên nhân này sao? Nếu vậy nó cũng biết hắn yêu nó nhưng là từ khi nào?
Toàn thân Khải Huy đông cứng, lẳng lặng gặm nhấm nỗi đau đã bao lâu không muốn nhớ. Rốt cuộc hắn cũng biết được nguyên nhân Nam Thành ra đi thật sự có liên quan đến hắn. Vậy mà hắn cứ ngu ngốc cho rằng, ngày Nam Thành nói câu muốn hắn chăm sóc Nhã Điềm chỉ là lúc ra đi nói bâng quơ mà thôi. Đó không phải bâng quơ mà đã là một ý định từ trước chẳng qua chưa kịp nói ra đã vội ra đi.
Khải Huy lảo đảo, xoay người không còn một chút sức lực nào. Đây là một nỗi ân hận lớn nhất mà hắn từng nếm trải.
- Cậu về đi! Chuyện này đến đây thì được rồi.
- Cậu vẫn ngu ngốc muốn Nhã Điềm yêu cậu sao? Sẽ không bao giờ có chuyện đó, chỉ có tôi mới yêu cậu từ đầu đến cuối vì sao một chút cơ hội cũng không cho tôi?
- Tôi đã bảo không muốn nghe, cậu về đi!_Khải Huy tức giận, giọng nói uất nghẹn gằn từng tiếng.
Anh Trúc hít một hơi thật sâu, cố nuốt hết những xót xa vào trong. Cô cũng có chút xiêu vẹo khi bước đi, sau đó từng bước nhanh hơn rồi chạy đi trong đêm tối. Bóng lưng Khải Huy cũng trở nên yếu đuối trong đêm tối, rồi gục đầu vào cột của cánh cổng vai run lên liên hồi. Nở nụ cười nhợt nhạt, khóe mắt cay cay.
Nhã Điềm đứng trong bóng tối nước mắt lăn dài, thân thể cũng chao đảo sắp đứng không vững. Thục Đoan cũng ngây ra một lúc thất thần. Cô biết Khải Huy yêu Nhã Điềm. Nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng cái chết của Nam Thành cũng liên quan mật thiết như vậy.
Và một đêm cứ trôi qua như vậy, không biết trong màn đêm tĩnh mịt kia có biết bao con người sầu khổ.
Trong bóng tối, Khải Huy một mình ngồi ở góc phòng ngây ngốc. Đèn phòng cũng không bật, mọi thứ chỉ có một màu đen bao phủ. Chiếc khuyên tai bạc chợt lóe ra chút tia sáng nhưng quá lạnh giá. Hắn đau đớn, phải cực kì đau đớn và tuyệt vọng. Có phải vì hắn nên một người bạn thân đang yên đang lành mới đột ngột ra đi không? Cứ như vậy trong bóng tối, những giọt nước mắt vô tri vô giác rơi trên gương mặt, một nụ cười nhếch lên nghẹn ngào chua xót. Hắn đang cảm nhận cái đêm trước khi Nam Thành ra đi cậu ấy đã như thế nào?
“ Thật xin lỗi!”
Bây giờ Khải Huy cũng biết vì sao Nhã Điềm tự trách. Là hắn ngu ngốc không biết gì cả. Khải Huy nói lên nghìn câu xin lỗi tận đáy lòng. Cũng không rõ rằng hắn nói với ai, là nói với Nam Thành hay với Nhã Điềm? Hay với cả hai? Chỉ là tự bản thân hắn thấy rằng cho dù hắn có đứng trước hai người họ nói ba tiếng này thì cũng không còn ý nghĩa.
Nhã Điềm cũng ngồi co ro trên giường, cầm tấm ảnh của Nam Thành mà run rẩy không thôi. Nó thật sự không quên được biết phải làm sao đây? Nội tâm dằn xé, nó vốn định không để Khải Huy biết chuyện này, nó cũng chỉ cần một mình đau là được rồi. Nó trốn tránh làm tất cả rốt cuộc vẫn không tránh khỏi một ngày Khải Huy biết được. Những trang nhật khí của Nam Thành lại một lần nữa được lật mở.
“ Ngày…tháng…năm…
Nhã Điềm, thật xin lỗi tôi đã hỏi Khải Huy cậu ấy có yêu cậu không nhưng vẫn không nhận được câu trả lời. Cậu ấy còn mắng tôi ngốc cậu xem có buồn cười không? Tôi cũng không biết mình có thật đúng là ngốc như cậu ấy nói không. Nhưng thật sự tôi cũng không muốn mình quá thấu hiểu. Chính vì quá thấu hiểu, tôi mới nhận ra mình đã quá ích kỉ. Để xong cuộc huấn luyện này tôi sẽ trả lại tự do cho cậu. Tôi cũng không ép cậu phải suy nghĩ nữa.”
Nhã Điềm đưa tay che miệng không để mình khóc thành tiếng, thật sự quá đau đớn rồi. Dù cho ăn năn cùng cực thì cũng không níu kéo được gì cả.
Làn gió nhẹ vờn qua, mang đến vị man mát dễ chịu khiến lòng người nhẹ nhõm. Theo thói quen không đổi, sáng hôm sau khi về nhà Nhã Điềm cũng chạy bộ trên con đường quen thuộc. Hơi sương lạnh lẽo lãng đãng, mờ mờ ảo ảo trong không khí. Nhã Điềm vẫn không khỏi nghĩ rằng nó đang trở về những ngày trước kia. Tuy vậy nó vẫn bỏ qua tất cả, nó không muốn nhớ cũng không muốn tự khơi gợi một vết thương quá sâu. Nhã Điềm dùng hết sức cứ như vậy từng bước mà chạy. Mỗi bước chạy như trút đi gánh nặng trong lòng, trút đi tâm sự không vui đang tắc nghẽn nơi đáy lòng.
Hình ảnh Nam Thành vẫn mờ ảo, nở nụ cười ở phía trước. Chẳng qua tất cả những cái đó cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi. Người con trai đó đã đi cớ sao nó không quên được, mỗi nhịp thở hiện tại của nó nhanh hơn trước. Nó cảm nhận tim đập thật mạnh vì mệt hay vì mỗi lần nghĩ đến Nam Thành tim nó đều đau. Sự lạnh lẽo của cơ thể Nam Thành trước khi ra đi nó vẫn không thể nào quên được. Sự giá buốt tựa băng tuyết từ quá khứ khiến Nhã Điềm sắp kiệt sức. Có sự uất nghẹn đâu đó như muốn dâng trào. Nhã Điềm không chạy tiếp gục ngã nửa quỳ trên bãi cỏ ven đường còn ướt đẫm sương mai rồi cũng ngồi bẹp xuống.
Nhã Điềm nhớ đến Nam Thành rồi lại nhớ đến Khải Huy. Hôm qua, nó đã thấy những gì không nên thấy và nghe những gì không nên nghe. Hình ảnh kia lại một lần nữa lặp lại. Đây là thật không phải mơ. Nó đã sai khi nghĩ rằng đó là hiểu lầm nhưng thật sự không phải. Nếu có một liều thuốc uống vào có thể quên đi tất cả Nhã Điềm sẽ không ngần ngại uống.
Hình ảnh và từng câu nói kia vẫn còn rõ ràng. Nhã Điềm đau đớn khẽ cắn môi để cho nước mắt đừng rơi nhưng khó cưỡng lại được. Và rồi Nhã Điềm đã khóc, tiếng khóc tuyệt vọng cùng uất hận.
- Nam Thành thật xin lỗi! Có thể đừng trách cậu ấy được không?
------------------------------------
CHƯƠNG 16.3: VỀ NHÀ-VIẾNG MỘ
“Cậu muốn hai người họ ở cạnh nhau nhưng tôi thì không bởi vì yêu là ích kỉ.”
Nắng sớm mang theo chút vị ấm áp, gió nhẹ thổi miên man cuốn theo lá rơi xào xạc. Con đường nhỏ uốn khúc quanh co dẫn đến mộ Nam Thành. Người con trai đó dịu dàng xuất hiện lại nhợt nhạt ra đi nhưng để lại trong tâm người ta hình ảnh khó mờ.
Nhã Điềm cùng Khải Huy và Thục Đoan đã hẹn nhau cùng đi viếng mộ Nam Thành. Họ là những người bạn thân, mãi mãi vẫn như vậy. Cho dù có bao nhiêu khuất tất cũng xem như chưa có gì xảy ra. Nhã Điềm gặp Khải Huy vẫn chỉ nở nụ cười như thường ngày. Mà Khải Huy tựa hồ cũng đem theo những chuyện kia lấp sâu tận đáy lòng. Thục Đoan nhìn hai người họ cũng không thấy có biểu hiện gì khác lạ, cô cũng thật khâm phục hai người họ có thể che giấu cảm xúc của bản thân tốt đến như vậy.
Bước đến trước mộ Nam Thành, ba người lần lượt đặt từng bó hoa lên mộ. Nhìn vào bức ảnh trên mộ vẫn mỉm cười dịu dàng như ngày nào khiến lòng người đau xót. Thục Đoan nhìn chằm chằm bức ảnh kia, không kìm được bỗng nhiên rơi nước mắt. Cô cũng không rõ bản thân tại sao khóc. Thục Đoan nhẹ quệt đi giọt lệ. Mà lúc này Nhã Điềm đã tiến đến trước mộ để thắp hương với dáng vẻ điềm tĩnh nhất.
- Nam Thành cậu xem hôm nay cả ba người chúng tôi đều đến thăm cậu._Thục Đoan vừa rơi nước mắt lại vừa cười.
Cơn gió nhẹ thổi qua, khiến đám cỏ xanh quanh đó lay động. Hương nhang phảng phất trong gió, lá cuộn một trận rồi lặng ngắt.
Mỗi một lần đứng trước mộ Nam Thành đều là một lần chua xót cùng đau lòng. Mấy lần trước khi Nhã Điềm về, Thục Đoan đôi khi cũng tự mình đến. Mà lần nào cũng kể cho Nam Thành biết Nhã Điềm chưa có về.
Khải Huy thắp hương xong, môi cũng mím chặt trầm mặc nhìn hình ảnh của Nam Thành. Hắn thật không biết nên làm cái gì để xóa đi lỗi lầm của bản thân. Cũng không biết nên làm cái gì để Nhã Điềm quên đi. Hắn chỉ biết ở cạnh nó mọi lúc mọi nơi, sẽ không để nó một mình dằn vặt.
- Cậu xem hiện tại chúng tôi sống rất tốt sẽ không làm gì để cậu phiền lòng vì vậy an tâm mà yên nghĩ nhé._Thục Đoan lại nói.
- Đúng vậy cậu cố mà ở thế giới bên kia sống cho tốt. Tôi cũng sẽ không phụ lòng mong mỏi của cậu mà sống thật tốt._Khải Huy nhàn nhạt nói, khuôn mặt không nhìn ra có bao nhiêu bi thương nhưng giọng nói thật kiên định.
Không phụ lòng mong mỏi? Nhã Điềm nghe được mà muốn hỏi Nam Thành đã nhờ hắn cái gì? Chỉ đơn giản mong hắn sống thật tốt thôi sao? Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng những lời kia Nhã Điềm vẫn là nuốt ngược trở vào trong. Nó cứ trầm mặc như vậy đứng đó mà một lời cũng không nói. Không phải nó không muốn nói mà căn bản nói không nên lời. Cho dù có nói cũng khiến người thêm sầu não chẳng bằng im lặng. Không khí kế tiếp lại chìm vào im lặng.
Ba người cứ đứng như vậy dưới ánh nắng nhàn nhạt, gió thổi làm tóc của hai người con gái bay bay. Một thân váy trắng Nhã Điềm đứng đó mang màu ảm đạm. Mà Khải Huy một khắc này mái tóc lòa xòa, áo sơ mi trắng đứng đó như thực như ảo, ánh mắt sâu lắng nhìn không ra tâm sự. Hai người họ đứng không xa cơ hồ lại có một khoảng cách vô hình. Một bức tường trong suốt được dựng nên từ dằn vặt, tội lỗi và tự trách.
Không biết đã qua bao lâu, họ nhìn những vụn nhang tàn lụi rơi xuống không biết bao nhiêu lần. Cho đến khi toàn thân bị nắng chiếu nóng lên, trên trán có vài giọt mồ hôi họ mới ý thức được bản thân đã đứng như vậy một lúc lâu dưới nắng.
- Chúng ta về thôi._Thục Đoan vỗ vai Nhã Điềm một cái.
Bây giờ Nhã Điềm mới ý thức bản thân đã đứng như vậy ngây ngốc một lúc lâu rồi.
“ Nam Thành cậu nhìn xem tôi mỗi lần nhìn thấy cậu đều là áy náy như vậy cậu có muốn nhìn thấy tôi không?”
Nhã Điềm nhìn Thục Đoan khẽ mỉm cười, nó cũng biết bản thân đã tự nhốt bản thân một thời gian lâu như vậy.
- Được, về thôi!
- Khải Huy về thôi!_Nhã Điềm lại xoay sang Khải Huy khẽ gọi.
Lúc này nó mới nhận thấy dáng vẻ cô độc của Khải Huy đứng đó. Hắn chỉ xoay sang nhìn nó khẽ gật đầu nhưng trong mắt rõ ràng chứa rất nhiều tâm sự.
- Hai cậu đi ra xe trước đi, tôi còn chuyện muốn nói với cậu ấy một chút._Khải Huy khẽ nói lại xoay mặt nhìn chằm chằm di ảnh Nam Thành.
Nhã Điềm không nói gì chỉ trực tiếp đi về phía xe, Thục Đoan cũng đi theo sau. Khải Huy đột nhiên xoay người nhìn theo bóng lưng Nhã Điềm có chút bất đắc dĩ.
- Nam Thành cậu xem một năm qua cậu ấy vẫn như vậy. Cậu cảm thấy vui khi thấy cậu ấy như vậy sao? Cậu buông tay cậu ấy nhưng lại không khiến cậu ấy vui. Tôi là kẻ đã làm cho hai cậu ra nông nỗi này nhưng lại không hề biết chuyện gì để mặc cho cậu ấy chịu dằn vặt một mình hơn một năm qua. Tôi thật đúng là quá tệ rồi. Nếu được một lần ước tôi ước tôi và hai cậu là người xa lạ như vậy nụ cười của cậu đã không tắt._Khải Huy giọng nói chua xót.
Khải Huy khẽ nhắm mắt cho nỗi buồn qua đi. Nhã Điềm nhìn từ xa lại không kìm được đau lòng một giọt lệ tuôn rơi. Nó biết Khải Huy hiện tại có rất nhiều dằn vặt trong lòng.
Một lúc lâu Khải Huy lại khẽ cười:
- Được rồi, nếu cậu đã trao quyền bảo hộ cậu ấy cho tôi vậy tôi cũng không khách khí mà nhận lấy chỉ có điều…nỗi đau mất cậu quá lớn trong nhất thời chính bản thân tôi cũng không thể chấp nhận huống hồ là cậu ấy. Vì vậy tôi cũng không ngần ngại chờ một thời gian dài.
Khải Huy nói xong lập tức sải chân bước đi, nếu đã như vậy thì cứ để mọi chuyện tự nhiên đi. Hắn đau khổ nhưng không có nghĩa để người con gái kia đau khổ.
Ba người rời đi không lâu, bên mộ Nam Thành lại xuất hiện thêm một bó hoa. Nén hương khác lại được thắp lên. Chỉ thấy một người con gái đứng đó, váy hồng bay trong gió, tóc đen tung bay.
- Cậu rất ngạc nhiên khi thấy tôi đến đây có phải không?_Anh Trúc nở nụ cười giống như chào hỏi.
Sau câu nói vẫn
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |