Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: />
- Dạ cũng không có gì, chỉ là hỏi về việc thi tuyển, Nhã Điềm muốn thi tuyển vào trường con đang học.
Khải Huy ngã người ra ghế sô-pha bình thản trả lời nhưng giọng điệu lại đầy phấn khởi.
- À, ra thế, tội nghiệp con bé vậy cũng tốt.
Mẹ hắn cũng ngồi đó chỉ nhẹ gật đầu cười hiền hòa sao lại không biết tâm tình con trai mình chứ.
- Thôi nếu không còn gì con lên phòng, ba mẹ ngủ ngon.
- Ngủ ngon con trai!_mẹ hắn vẫn ngồi đó cười hiền từ xem ra con trai bà đã hồi sinh thì phải.
Khải Huy ngã người lên giường, mắt dán lên trần nhà, đưa tay gối đầu, có ánh sáng lạnh bạc le lói từ chiếc khuyên tai. Tuy vậy sâu trong đôi mắt hiện tia vui mừng cùng ấm áp.
" Nếu như lúc trước tôi từ bỏ cậu thì lần này tôi sẽ không bao giờ buông tay cậu"
Khải Huy với tay lấy điện thoại:
" Chúc cậu ngủ ngon, nhớ mơ thấy tôi đấy"
Vừa gửi tin đi đã có tin gửi lại, hắn khẽ cười rồi cũng theo lời chúc mà ngủ thiếp đi.
----------------------------------
CHƯƠNG 5.3: BƯỚC NGOẶT
"Trong tiềm thức của nó cậu so với người con trai kia có bao nhiêu phần trăm ảnh hưởng."
Cuối cùng cái ngày mà Nhã Điềm mong đợi cũng đến, ngày sẽ mang đến một cuộc sống mới cho chính bản thân.
Ngày hôm nay, từng áng mây trôi nhè nhẹ bồng bềnh trên bầu trời xanh biếc.
Tia nắng sớm từng tia yếu ớt dần phản chiếu trên nền trời trong xanh, nhìn vào đấy là cả ánh hào hoang soi rọi khắp nơi mang đến cho con người ta niềm tin và hi vọng mãnh liệt.
Từ sáng sớm Nhã Điềm đã tất bật thức dậy để chuẩn bị thật kĩ cho ngày thi tuyển của mình. Vừa mới bước ra khỏi cổng, Nhã Điềm đã thấy hai vệ sĩ hộ tống đến trường, một nam một nữ trong trang phục học sinh vô cùng lịch thiệp cùng hai chiếc xe đạp.
Đặc biệt, Nhã Điềm tự đạp xe riêng của mình không cần ai phải chở, Khải Huy và Thục Đoan làm bên đoàn trường nên hôm nay cũng khá bận rộn chỉ là để Nhã Điềm đi một mình hai người cũng chẳng an tâm.
Cả ba cùng đạp xe đến trường, trường hôm nay đông nghẹt người từng tốp học sinh cười nói rôm rả bàn tán xôn xao về đề thi, đây là trường chuyên ắt hẳn đề thi không phải tầm thường.
Hàng phượng trước cổng trường vẫn đỏ rực như màu lửa, từng chùm hoa như hàng nghìn cánh bướm lung linh trong nắng sớm.
Mặc dù nói là tự tin nhưng trong lòng Nhã Điềm vẫn dâng lên một cỗ lo lắng cùng bàng hoàng khó tả.
Khuôn viên trường thật sự rộng lớn, phía trước là cả một khoảng sân rộng lớn trồng rất nhiều hoa mười giờ, hoa huệ xung quanh các bồn hoa. Cây bàng cao lớn tỏa bóng mát, tán cây như dang rộng đôi tay, dưới tán cây có các hàng ghế đá rất đễ nhìn thấy nhiều nhóm học sinh rộn rã cười đùa.
Hai bên khoảng sân rộng lớn chính là hai dãy phòng học, mỗi dãy ba tầng, mỗi tầng gồm mười lăm phòng học. Ba tầng tượng trưng cho ba khối lớp xếp từ thấp đến cao theo thứ tự là khối mười, khối mười một và tầng ba là khối mười hai. Mỗi khối sẽ phân chia làm ba ban, mỗi ban năm lớp gồm: ban A, ban B và ban C.
Đứng trước dãy phòng học rộng thênh thang, Nhã Điềm thở nhẹ một cái để lấy tinh thần. Thục Đoan và Khải Huy đã học ở đây một năm nên chẳng còn xa lại chỉ khác là năm trước thì học tầng thấp nhất, năm nay sẽ học tầng giữa.
- Cậu sợ rồi à?_nhìn nét mặt Nhã Điềm không được phấn chấn, Khải Huy hai tay đút túi quần hất mặt lên dãy phòng học trước mặt nhếch môi một cái.
- Sợ? Làm gì tôi phải sợ, chẳng qua hơi lạ lẫm một chút thôi.
Nói Nhã Điềm sợ đúng là sai lầm thật, nói thật thì hơi mất tự tin một chút.
Thục Đoan cũng chẳng nói gì chỉ nhẹ mỉm cười vỗ vai trấn an Nhã Điềm rồi cả ba cùng hướng phòng thi đi tới. Đến trước phòng thi Nhã Điềm đã cảm thấy ổn hơn nên không cần phải có người ở bên cạnh nữa. Khải Huy và Thục Đoan cũng bận việc nên cũng không ở lại được, vậy là Nhã Điềm ở lại một mình trong một môi trường xa lạ.
Giờ thi bắt đầu, giám thị bắt đầu gọi tên từng người vào phòng thi. Tất cả thí sinh đều vào phòng thi, không gian sân trường trở nên im ắng vô cùng chỉ có thể nghe tiếng lá xào xạc lay lất trong gió. Trong phòng thì chỉ có tiếng bước chân của giám thị, tiếng sột soạt của tờ giấy thi và tiếng bút thước va chạm.Nhã Điềm hoàn thành bài thi từ sớm, giương cặp mắt trong veo ra ngoài cửa sổ mơ hồ không cần để ý đến những gì diễn ra xung quanh.
Thời điểm nộp bài cũng đến, thí sinh ùa ra bàn tán như đàn ong vỡ tổ, Nhã Điềm vừa bước khỏi phòng thi đã thấy một nụ cười quen thuộc của Thục Đoan và Khải Huy:
- Tốt chứ?_ Khải Huy đứng khoanh tay dựa lưng vào lan can hành lang phòng học.
- Rất tốt!
Nhã Điềm khá là phấn khích với bài thi của mình, có vẻ đề thi chẳng có gì quá khó.
- Tôi biết cậu sẽ làm tốt mà.
Thục Đoan đưa tay quàng lên vai nó, vẫn nụ cười hiền. Cô luôn khích lệ nó hết lòng, nó đã không sống uổng phí khi có người bạn như cô bên cạnh.
Cả ba cùng nhau rảo bước trên dãy hành lang dài, Thục Đoan và Khải Huy giới thiệu sơ qua về kiến trúc của trường và những quy định khi là học sinh chính thức của trường.
Mãi nói chuyện mà cả ba đã không biết, có một người con trai vẫn đi theo Nhã Điềm sâu trong ánh mắt buồn vui lẫn lộn.
Đã mấy tháng chàng trai đã không nhìn thấy nó, ngày nó bảo là chuyển trường cậu buồn ảo não, lâu lâu vẫn có liên lạc nhưng cậu muốn ở cạnh nó hơn là liên lạc bằng điện thoại.
Cậu đã thích nó ngay từ khi mới gặp, từ đôi mắt buồn đến gương mặt u sầu cho đến bây giờ nó đã khác vui hơn thì phải, có điều người con trai đi cạnh nó là ai? Cậu cảm thấy không vui khi thấy nó ở bên cạnh người con trai khác.
Nụ cười của Nhã Điềm có hồn hơn khi ở cạnh người con trai đó, cậu đã làm cho nó vui trong suốt một năm qua nhưng nó vẫn lãnh đạm không lúc nào thực sự vui như bây giờ.
Cậu chẳng biết vì sao nó lại đến chỗ cậu học để rồi lại trở về chỗ cũ, nó có lẽ đã quên cậu rồi chăng? Trong tiềm thức của nó cậu so với người con trai kia có bao nhiêu phần trăm ảnh hưởng.
Có điều là người con trai này trông rất quen hình như cậu đã thấy trong tấm ảnh của Nhã Điềm.
Khải Huy và Nhã Điềm lại đùa giỡn tiếng cười vang vọng hành lang, đến bậc thang Khải Huy nắm tay nó lôi đi một mạch.
- Nè, cậu lôi tôi đi đâu vậy?
- Đi ăn mừng không phải cậu làm bài rất tốt hay sao?
Nhã Điềm cũng chẳng nói gì nữa, cứ mặt Khải Huy lôi đi, mặt Nhã Điềm nhăn nhó nhìn Thục Đoan. Cô cũng chỉ nhún vai bất lực rồi bước đi trước.
Chưa bước được bao lâu, bàn tay còn lại của Nhã Điềm đã bị một bàn tay nắm lại trong nháy mắt bước chân khựng lại, cả Khải Huy cùng dừng bước.
- Nhã Điềm!_tiếng gọi trầm thấp có chút gì đó kì vọng.
Ánh mắt Khải Huy gieo lên tia nhìn không thuận lòng đến bàn tay đang nắm chặt tay Nhã Điềm không buông, bốn mắt đối diện của hai người con trai như hơn thua lẫn nhau không hề tỏ ý nhún nhường đối phương.
- Cậu...sao lại ở đây?
Nhã Điềm cũng không kém phần ngạc nhiên khi nhìn thấy người con trai này, trong lòng cảm thấy không ổn từ sáng đến giờ hóa ra là vì lí do này.
-------------------------------
CHƯƠNG 6: CUỘC SỐNG MỚI
"Tôi không biết phải làm sao cả tôi không có dũng khí đối mặt với tình yêu của mình vì đó là một tình yêu tội lỗi"
Người con trai trước mặt Nhã Điềm có một gương mặt hao hao Nam Thành chính vì vậy mà đã làm cho Nhã Điềm có một chút nhầm lẫn vào một năm trước khi lần đầu tiên chuyển vào trường Đăng Du.
- Nói chuyện thì được rồi không cần phải nắm chặt tay như vậy._ Khải Huy bực dọc, hắn không muốn thấy bất cứ người con trai nào thân thiết với Nhã Điềm ngoài hắn ra.
Tuấn Nguyên nghe được câu này liền buông tay ra, cậu ta buông vì không muốn làm Nhã Điềm khó xử chứ không phải vì những lời cảnh cáo của Khải Huy.
- Tôi đến đây tìm cậu.
Tuấn Nguyên nhìn Nhã Điềm cười nhẹ, cậu ta vẫn không quên cái ngày lần đầu tiên gặp nó, Nhã Điềm chạy đến từ phía sau ôm cậu ta thật chặt nước mắt giàn giụa.
- Vậy...vậy sao?
Nhã Điềm đã cố tránh mặt nhưng không ngờ Tuấn Nguyên vẫn không bỏ cuộc.
- Có gì chúng ta lại một chỗ nào đó ngồi rồi nói._Thục Đoan thấy tình hình có vẻ căng thẳng.
Rồi cả bốn người cùng vào một góc của căn tin của trương để nói chuyện, đúng là mọi chuyện chỉ đơn giản là Tuấn Nguyên về quê ngoại sống và sẽ chuyển trường, thật ra chính cậu cũng không ngờ rằng Nhã Điềm cũng chuyển trường đúng nơi mà cậu định học.
Cậu càng tin rằng giữa cậu và nó có một sự ràng buộc.Khải Huy vẫn không thôi thắc mắc về người con trai này có thật là đơn giản là chỉ trùng hợp chuyển đến hay không, hay chính cậu ta đã dàn dựng mọi chuyện một cách trùng hợp.Một năm qua Nhã Điềm học chung với Tuấn Nguyên thật ra có bao nhiêu chuyện xảy ra hắn cũng không biết, giữa họ đã có những đoạn tình cảm như thế nào hắn cũng không rõ, chỉ biết trong lòng hắn dâng lên một chuỗi nghi hoặc cả những mạch cảm xúc phức tạp, một chút ghen tuông vớ vẩn.
Khải Huy không thích ánh mắt của Tuấn Nguyên nhìn Nhã Điềm, nó giống như ánh mắt của Nam Thành nhìn Nhã Điềm. Phải chăng Nhã Điềm lại một lần nữa yêu ánh mắt đó. Khải Huy thật sự không muốn nghĩ tới rằng một lần nữa hắn lại đánh mất Nhã Điềm.
Cả bốn nói chuyện không lâu, chủ yếu là cuộc làm quen giữa Tuấn Nguyên và hai người còn lại. Thục Đoan thì không nói gì nhiều cô chỉ là cảm thấy người con trai này không phải chỉ đơn giản là chuyển trường một cách trùng hợp mà chính xác hơn là nhắm vào nơi Nhã Điềm mà chuyển đến.
- Thôi chúng tôi phải về đây, hẹn gặp lại cậu sau._Nhã Điềm tạm biệt Tuấn Nguyên rồi cùng Khải Huy và Thục Đoan đi về.
Trên đường về, Nhã Điềm như người mất hồn nó không muốn nhớ đến người con trai đó nhưng một lần nữa người đó lại xuất hiện.
Khải Huy không muốn nói đến chuyện đó nữa, hắn không muốn thừa nhận rằng Nhã Điềm có tình cảm với Tuấn Nguyên nhưng nhìn vào ánh mắt đau thương kia hắn không thể biết được có bao nhiêu u sầu.
- Thật ra giữa cậu và Tuấn Nguyên đã xảy ra chuyện gì?
- Không có gì cả, cậu đừng quan tâm
.Phải những chuyện xảy ra đã là một chuỗi đau khổ hà cớ gì phải nhớ lại, nó sẽ bắt đầu một cuộc sống mới sẽ học cách chấp nhận đối mặt.
-------------------------
Gió khẽ thổi ngoài cửa sổ, tiếng lá nghe xào xạc như tiếng nói của thiên nhiên, màn đêm lại bao phủ khơi gợi nhiều kí ức mong manh.Nhã Điềm không thể quên được ngày đó, một ngày mưa lâm râm của một buổi chiều tà.
Nhã Điềm hì hục lôi kéo cái vali nặng trịch vào cổng trường Đăng Du để lần mò tìm kí túc xá, trường này rất rộng nên Nhã Điềm phải dốc hết sức mà kiếm.Đi được một quảng khá xa, thấp thoáng một một bóng người trong mưa.
Nhã Điềm như đứng không vững, mắt nhòe đi cố chạy thật nhanh đến gần người đó.
Càng nhìn từ phía sau Nhã Điềm lại không kìm được mà bật khóc chạy đến ôm người đó thật chặt, nói trong nghẹn ngào.
- Là...là cậu phải không Nam Thành?
Người con trai như chết sững tại chỗ, cậu cũng đang đi tìm kí túc xá không nghĩ là ở đây có cô gái nào bạo dạn đến nổi ôm chặt lấy cậu không buông còn kêu tên người khác
.- Bạn à, bạn nhầm người rồi tôi không phải người bạn gọi đâu.
- Không...không là cậu...là cậu mà đừng gạt tôi.
Người con trai thở dài ngao ngán cố gỡ tay Nhã Điềm ra khỏi người, xoay người lại nhìn vào Nhã Điềm.
- Bạn nhìn kĩ này tôi không phải người đó.
Nhã Điềm ngước cặp mắt long lanh nhìn người đó, đôi mắt chợt sáng lên chứa tia ngượng ngùng bao phủ bởi những giọt lệ trong suốt.
- Xin...xin lỗi!
- Không sao, bây giờ tôi đi được rồi chứ.
- Được, mà khoan cậu có thể chỉ tôi...khu kí túc xá ở đâu không?Nhã Điềm mặc dù vẫn còn xấu hổ nhưng cũng cố lấy lại bình tĩnh để hỏi, quả thật về dáng dấp hai người đều rất giống nhau hèn gì nó nhìn nhầm.
- Vậy cậu đi theo tôi, thật ra tôi cũng không biết nhưng đi chung cũng tốt.
Nói xong người con trai nở một nụ cười đến thân thiện nhìn Nhã Điềm.
- Cậu tên gì vậy?
- Tôi tên Tuấn Nguyên, còn cậu?
- Tôi tên Nhã Điềm.
Cứ thế hai người vừa nói chuyện vừa tìm khu kí túc xá, tìm được mỗi người mỗi hướng tìm phòng của mình vì khu nam và khu nữ khác nhau.
Và rồi định mệnh lại để hai con người gặp nhau trong tình cảnh không bình thường học chung nhưng tuyệt nhiên một chút tiến triển về tình cảm cũng không có vì tim Nhã Điềm vốn đã có một hình bóng khác.
Nhớ lại hồi ức ấy Nhã Điềm khẽ cười một cái, sự thật vẫn là sự thật Nam Thành không còn tình yêu kia cũng không còn.
" Nam Thành tôi lại quên là cậu không còn, nếu như lúc đó tôi không thừa nhận tôi không hề yêu cậu thì đã không xảy ra chuyện đó rồi đúng không? Cậu giận tôi lắm đúng không? Tôi không biết phải làm sao cả tôi không có dũng khí đối mặt với tình yêu của mình vì đó là một tình yêu tội lỗi"
------------------------------
Khải Huy cả người khó chịu từ khi nhìn thấy Tuấn Nguyên, sao hắn có một chút bất an không nói nên lời.Khải Huy có cảm giác Nhã Điềm cố lãng tránh hắn, từ khi Nam Thành xảy ra chuyện nó không hề muốn tiếp xúc với hắn.
Bây giờ đã thay đổi hơn trước một chút nhưng vẫn còn khoảng cách là lí do vì sao, chẳng lẽ lại vì Tuấn Nguyên.Những câu hỏi cứ xoay quanh làm Khải Huy vô cùng phiền muộn, hắn nằm xuống giường nhắm mắt chiếc khuyên tai lại lóe sáng một tia lạnh lẽo mang theo nhiều tia tâm sự.
Hắn không nhớ cái ngày đó đã có chuyện gì xảy ra giữa Nhã Điềm và Nam Thành nhưng tuyệt nhiên hắn chắc rằng chuyện này chắc hẳn có liên quan đến hắn nên trước khi ra đi Nam Thành vẫn nở một nụ cười trong hơi thở yếu ớt vẫn cố nói trong đứt quãng bảo hắn phải chăm sóc Nhã Điềm thật tốt.
Nhã Điềm chỉ khóc liên tục xin lỗi Nam Thành rồi ngất đi trong vòng tay hắn khi biết Nam Thành không còn nó đột nhiên tránh mặt hắn.Mọi chuyện sau đó cứ diễn ra như thế cho đến bây giờ bí mật giữa Nam Thành và Nhã Điềm hắn cũng không được biết.
Trước khi Nam Thành xảy ra chuyện cậu có hỏi hắn:" Khải Huy, cậu thích Nhã Điềm đúng không?" Khải Huy giật mình không nói nên lời, Nam Thành tại sao lại hỏi như vậy trong khi hai người họ đang yêu nhau kia mà.
Khải Huy lắc đầu phủ nhận, hắn không thể thừa nhận mình thích Nhã Điềm khi người trước mặt là bạn thân hắn. Nhưng vừa nhận được câu trả lời "không có" của Khải Huy, Nam Thành chỉ nói một câu khiến hắn không khỏi hối hận." Cậu tưởng làm như vậy tôi sẽ vui sao?"
Phải hắn đã làm một chuyện ngốc nghếch là thà câm lặng để Nhã Điềm đến với Nam Thành mà không nói một lời, nhưng chẳng phải Nhã Điềm thích Nam Thành sao, chuyện hắn thích nó thì có liên quan gì cũng đâu có thay đổi được
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |