Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: phải em bị bắt cóc sao? Tại sao điện thoại em lại không liên lạc được? – Băng cũng ngạc nhiên không kém gì cô.
- Sáng nay, điện thoại của em lỡ rơi xuống nước nên anh Duy đi sửa dùm em rồi. Còn vụ bắt cóc là sao? – cô thắc mắc.
- Vậy sao em lại ở đây?
- Không phải anh hẹn em ra sao? – cô hỏi ngược lại.
Băng ngẩn người. Anh bị lừa rồi. Nếu từ từ suy nghĩ lại thì quả thật có quá nhiều điều không bình thường ở đây. Làm sao Duy có thể tỏ ra bình tĩnh một cách kì lạ khi nghe tin cô bị bắt cóc. Làm sao cô có thể bị bắt lần nữa chứ? Tất cả cũng chỉ vì anh lo lắng thái quá mà thôi.
Chỉ cần nhắc tới cô là anh trở nên như thế này. Thật không ngờ Duy dám làm thế với anh. Dám mang cô ra đùa như thế. Nhưng vẫn may là cô không sao. Giờ, anh đã hiểu, cô trong lòng mình như thế nào. Mới nghe cô không có ở đây mà anh đã cuống cuồng lên như thế này rồi. Từ bao giờ anh mất bình tĩnh như thế này. Thật không giống anh chút nào cả.
- Anh không sao chứ? – Xuân nhìn anh có chút lo lắng.
- Anh điên rồi. – anh bật cười.
- Hả? Anh…anh không sao chứ? – cô giật mình.
- Anh điên rồi. Giờ anh phải làm sao đây? – anh nhìn cô chăm chú.
- Anh đừng làm em sợ chứ. Để em nói anh Duy và anh Phong, hai người đó sẽ giúp anh.
- Không, chẳng ai giúp được anh cả.
- Anh…
- Tại em ấy, tại em làm anh điên. – Băng bất ngờ ôm chầm lấy cô.
- Tại sao lại là vì em…em làm gì anh sao? – cô hốt hoảng hỏi lại.
- Làm sao anh biết. Tại em mà anh không còn là anh, tại em mà anh mới trở nên ngốc nghếch như thế này. Tại em… Giờ em phải làm gì cho anh đi.
- …… - cô im lặng. Cô hiểu ý anh.
- Em tính sao đây?
- Vậy anh muốn em làm gì cho anh? – cô cười nhẹ.
- Ở bên anh. Chỉ cần như thế thôi. Em làm được chứ?
- Em có quyền được từ chối không? – cô mỉm cười tinh nghịch.
- Tất nhiên là không rồi.
- Nếu em vẫn kiên quyết từ chối thì sao?
- Anh sẽ bắt cóc em đi thật xa, sẽ làm đủ mọi cách bắt em phải đồng ý.
- Anh đang dọa em sao?
- Ừ. Em sợ không?
- Anh nghĩ sao? – Cô cười chọc đùa.
- Chắc chắn là em sẽ đồng ý.
- Anh nghĩ thế thật sao?
- Chắc chắn.
- …… - cô mỉm cười nhìn anh, không nói gì.
- Sao em không nói gì? – Băng nóng lòng nhìn cô.
-
Xuân tủm tỉm nhìn anh cười mà không nói gì. Đột ngột, cô nhún lên, hôn nhẹ vào môi anh một cái rồi vội vàng quay đi để che giấu khuôn mặt đỏ ửng vì ngại ngùng của mình.
Băng ngẩn người. Toàn thân cứng đờ. Không ngờ cô lại làm thế với anh.
- Em…anh sẽ coi như đó là đồng ý.
- …… - cô chỉ mỉm cười không nói.
- Còn nữa…em làm như thế là sai rồi. – Băng cười nhẹ. Không kịp để cô lên tiếng, anh đã kéo cô về phía mình, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn vụng về thật sâu.
Bao cảm xúc tràn về. Nụ hôn chất chứa tất cả những dồn nén trong suốt thời gian qua. Mọi thứ đã qua, không ai muốn nhắc lại. Họ chỉ quan tâm tới hiện tại. Hiện tại chỉ cần như thế này là quá đủ rồi. Nếu có thể thì khoảnh khắc này cứ kéo dài mãi đi…để họ mãi chìm đắm trong thế giời riêng ngọt ngào này. Để có thể có được khoảnh khắc này, cả hai đã phải đánh đổi nhiều thứ lắm. Dù có đáng hay không thì đối với họ như thế này là quá đủ rồi.
- Anh cũng làm em điên lên đấy. Anh cũng phải chịu trách nhiệm. – cô thì thầm với anh.
- Anh luôn sẵn sàng. – anh mỉm cười.
- Thật không ngờ là sẽ có lúc này. Em đã từng muốn từ bỏ nhưng cuối cùng thì vẫn không thể. Tại anh…làm em trở nên ngốc nghếch và yếu đuối như thế này. – cô cười nhạt.
- Vậy em cứ ngốc nghếch, yếu đuối như thế đi. Anh càng thích. Anh không thể nào từ bỏ được… cứ như thế này đi. Chỉ cần thế là được rồi.
- Anh có nghĩ là chúng ta đã quyết định sai không?
- Nếu sai thì cứ để nó sai. Làm người thì phải có sai lầm. Tại sao chúng ta phải chạy trốn nếu như điều đó không thể. Anh đã chờ để được sai lầm như thế này lâu lắm rồi.
- Anh cũng ngốc giống em rồi.
- Ừ. Cặp đôi ngốc nghếch.
- Phải.
Cả hai bật cười. Tiếng cười vang vọng khắp không gian, kéo dài kéo dài mãi trong không gian. Cuối cùng, thì họ đã chọn con đường khó khăn nhất để đi. Đến với nhau sau những gì đã xảy ra. Phải, là do họ quá ích kỉ. Ích kỉ khi chỉ nghĩ đến bản thân mình. Nhưng có ai biết rằng, để “ích kỉ” như thế, họ phải dũng cảm như thế nào không?
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 104
Ads Nắng sớm nhẹ nhàng mang theo chút gió cùng hương cỏ cây lan tỏa trong không gian rộng lớn. Từ xa, có hai người đang sánh bước bên nhau đi trên con đường phẳng tắp, đẹp đẽ.
Nụ cười nhàn nhạt trên khóe môi mỗi người đủ để chứng minh rằng cả hai đang hạnh phúc như thế nào. Thật không thể ngờ rằng sẽ có ngày cả hai có thể đến với nhau như thế này. Dù cho họ có tình cảm như thế nào nhưng khi ra ngoài, cả hai vẫn giấu kín tình cảm đó.
Nhưng dù có giấu như thế nào cũng khó có thể che mắt được người khác. Không khó để đoán ra được điều đó. Chỉ cần nhìn những cử chỉ ân cần, đặc biệt của Băng dành cho cô, dù chỉ là thoáng qua cũng khó tránh khỏi sự chú ý của người khác. Chưa kể sự ghen ghét ra mặt của Tiên với cô cũng chứng minh một phần nào điều đó.
Đó là lí do mà Xuân càng ngày càng được “quan tâm” hơn. Thái độ của học sinh xung quanh thay đổi hẳn. Những ánh mắt hằn học, căm ghét, khinh khỉnh ra mặt giờ chỉ toàn nụ cười gượng gạo, lời chào hỏi giả tạo khiến cô cảm thấy thật ngộp thở.
Chẳng lẽ con người đều như thế? Sống giả tạo như thế để tiếp cận người khác. Lúc nào cũng phải đưa ra khuôn mặt tươi cười dù trong lòng đang ghen ghét. Làm sao họ có thể sống suốt đời như thế? Sống suốt đời với bộ mặt không phải của chính mình để rồi cuối cùng họ được cái gì chứ?
Khẽ thở dài vì sự thay đổi đột ngột của những thứ xung quanh mình, Xuân chậm rãi bước dọc hành lang tới phòng hội học sinh vì cô biết, giờ này người mà cô muốn gặp đang ở đó. Nghĩ tới đó lòng cô lại thấy vui vui khó tả. Nụ cười ẩn hiện khóe môi làm khuôn măt cô như bừng sáng. Đây là những lúc hiếm hoi mà cô có thể thấy thoải mái như vậy.
Đơn giản là vì cô còn việc chưa làm xong. Việc mà ngay cả Băng cũng không thể giúp, hơn nữa cô nên tự mình giải quyết nó thì tốt hơn.
Căn phòng yên tĩnh như mọi ngày. Nó cũng đã qua thời kì ồn ào trước đây. Những kì họp khẩn cấp, những cuộc thảo luận, họp mặt cho các dịp lễ cũng đã không còn nhiều.
Đâu có cũng chỉ loáng thoáng tiếng cây cối cựa quậy trong gió. Mang theo chút hương vị của một ngày nắng ấm.
Ngồi im lặng trong căn phòng đó, một người con trai đang trầm mặc suy nghĩ điều gì đó. Dường như có điều gì đó khiến anh không phải thoải mái cho lắm.
Cạch…
Tiếng mở cửa, vô tình phá tan khung cảnh tĩnh lặng và cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung của anh. Hướng ánh mắt trìu mến về phía người con gái mới bước vào. Anh dịu dàng trao cho cô nụ cười hiền lành và nhận lại ánh mắt hạnh phúc cùng nụ cười bối rối đáng yêu kia.
- Anh đang làm gì đó? – Xuân cất tiếng, từ từ tiến đến bên bàn của anh.
- Ừ, chỉ suy nghĩ một số việc thôi mà. – Băng vuốt nhẹ mái tóc dài, khiến cô thoáng chút ngượng ngùng.
- Em tưởng anh rảnh.
- Không bận lắm đâu. Em đừng lo. Có chuyện gì sao? – giọng anh nhẹ nhàng, cử chỉ âu yếm đến mức khiến trái tim kia chợt run lên.
Đôi khi chỉ cần những hành động nhỏ nhặt đó thôi cũng là quá đủ cho từ hạnh phúc. Khoảng khắc được gần nhau dường như luôn ngắn ngủi, muốn níu kéo nó, để nó kéo dài mãi nhưng sao khó thế?
- Không. Em chỉ muốn làm phiền anh một chút. – cô e thẹn trả lời. Lúng túng đi về phía cửa sổ. Đôi mắt trong veo ngước ra ngoài, hướng ra bầu trời trong xanh kia. Tự dưng cô cảm thấy ngại ngùng kinh khủng. Chỉ cần đứng trước anh, dù chỉ là một hành động nhỏ nhặt cũng khiến cô không còn là chính mình nữa.
- Vậy sao? Hư quá đó. – anh đứng dậy, tiến lại gần cô đang đứng gần cửa sổ.
Hơi cúi người, nhìn thẳng vào khuôn mặt ửng đỏ kia, anh véo nhẹ chiếc mũi nhỏ nhắn kia, khẽ mỉm cười trìu mến rồi kéo tuột cô vào lòng.
Cảm giác thân thuộc, yên bình, bao bọc lấy cả hai. Không gian trầm lặng làm nổi bật lên hình ảnh đẹp đẽ giữa hai người. Thời gian cũng như dừng chân một lúc để ngắm nhìn họ. Gió khẽ thổi, vỗ về lấy hạnh phúc nhỏ nhỏi của họ. Nhìn họ như vậy, không ai nỡ phá vỡ. Nó tuyệt đẹp như quả cầu thủy tinh. Long lanh, tinh khôi biết bao nhưng ai ngờ rằng nó cũng mong manh, dễ vỡ lắm.
Cạch…
Cánh cửa bật mở bất ngờ khiến cả hai thoáng bối rối, vội vàng đứng thẳng dậy và lùi ra xa, cùng nhìn người con trai vừa mới bước vào.
Người ấy có chút khó xử khi nhận ra mình vào không đúng lúc lắm. Anh nhìn cả hai với ánh mắt hối lỗi.
- Xin lỗi, làm phiền cả hai sao? – Minh lên tiếng.
- Không…không…phiền đâu ạ. – Xuân xấu hổ, lắc đầu.
Băng chỉ im lặng, mỉm cười. Nhìn hành động vụng về, lúng túng kia của cô sao mà anh lại càng yêu thêm chứ. Dường như khi yêu cô, làm cho anh trở nên mù quáng một cách kì lạ. Anh yêu tất cả những gì thuộc về cô, yêu tất cả những cái ngốc nghếch đến buồn cười kia.
- Băng, đây là tài liệu dành cho khu B này. – Minh quay qua nhìn Băng.
Đôi mắt đen của Băng khẽ lay động. Một đợt sóng trào dâng đột ngột trong lòng khiến người anh khẽ run lên.
- Vậy sao? – anh đáp.
- Cậu không phiền nếu như cậu phải đi chứ? – Minh hỏi.
- Không, mình đi. Cảm ơn. – anh đáp lại.
- Ừ, không có gì. Tạm biệt, mình phải đi trước, nhà mình có việc. Tạm biệt cả hai nhé. – Minh cười vui vẻ rồi vội vàng quay đi.
Ngay khi anh vừa đi, Xuân liền quay qua nhìn Băng có chút lo lắng. Lúc nãy, cô đã nhận ra trong anh đang có một chút gì đó bối rối. Và nếu như cô không nhầm, việc đó có liên quan tới em trai của anh, người đang học ở khu B.
Dù ở cùng trường nhưng cô rất ít khi nghe nhắc tới khu đó lắm. Nơi đó có gì đặc biệt và tại sao em trai của Băng lại học ở đó?
- Anh không khỏe sao? – cô hỏi.
Anh bật cười, nhẹ vuốt má cô thật nhẹ.
- Anh khỏe. Đừng lo.
- Em đi cùng anh sang khu B nhé. – cô nhìn anh chằm chằm.
- Không sao, anh đi một mình được mà.
- Em muốn đi. Em muốn gặp cậu ấy. Anh biết là ai mà. – cô bướng bỉnh.
Một lần nữa, đôi mắt đên kia lại khẽ rung động.
- Được không?
- Nhưng em phải ngoan ngoãn đi theo anh. Không được đi lung tung đâu đó. – anh căn dặn.
Đôi mắt cô bừng sáng vì thích thú, vội vàng gật đầu lia lịa như sợ anh sẽ đổi ý. Điều đó làm Băng bật cười.
Đưa cánh tay lên vuốt nhẹ mái tóc của cô lần nữa. Nhìn sâu vào đôi mắt trong veo kia, lòng anh lại dậy lên cảm giác nào đó khó tả đến kì lạ.
Cả hai im lặng một lúc lâu rồi Băng mới từ từ đứng dậy vào kéo cô đi ra khỏi phòng và hướng về khu B nào đó.
……..
Tiếng bước chân vang đều đều dọc hành lang tĩnh lặng. Khung cảnh thơ mộng với nắng nhẹ, gió vi vu và tiếng lá cây cựa mình của buổi sáng sớm.
Hình ảnh của hai người đi cạnh nhau thật đẹp và thơ mộng biết bao. Niềm hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở cạnh nhau như thế nhưng sao nó lại to lớn thế. Hai người đi cạnh nhau, mỗi người một suy nghĩ khác nhau, duy chỉ trái tim cùng đập một nhịp với nhau, cảm giác yên bình lan tỏa đến từng giây phút một đang trôi qua.
Người con trai đi trước với dánh vẻ trầm lặng. Khuôn mặt đanh lại, điềm tĩnh. Còn người con gái bước theo sau với nụ cười nhàn nhạt ẩn hiển trên đôi môi, chứa đựng biết bao cảm xúc lạ kì.
Cả hai dừng lại trước một căn phòng nhỏ.
- Em đợi ở đây một chút nhé. Đừng đi lung tung. – Băng xoa nhẹ đầu của Xuân và âu yếm nói.
- Vâng, em đợi mà. – cô mỉm cười, tinh nghịch.
Anh khẽ gật đầu rồi bước vào văn phòng đó, để cô lại một mình ở hành lanh trống vắng này.
Đứng đợi anh một lúc nhưng cảm tưởng như đã rất lâu rồi. Cảm giác cô độc khi đứng giữa nơi rộng lớn, yên tĩnh này khiến cô thấy có chút bứt rứt. Lần đầu đến khu B nên có chút tò mò. Tại sao mọi người có vẻ kiêng dè khu B vậy? Có gì đặc biệt ở đây khi lại tách ra hai khu A và B chứ?
Càng nghĩ, cô càng khó nén được chút tò mò, cô quen bẵng lời dặn dò của Băng, bắt đầu lẩn thẩn đi dọc hành lang đó.
Vừa đi vừa quan sát một cách tỉ mỉ, cô chợt nhận ra, kiến trúc của khu B cũng không khác mấy so với khu A, chỉ có điều ở đây có nhiều phòng trống hơn. Điều này thật kì lạ. Khu B ít học sinh học thế nhưng vẫn khiến nhiều người e sợ nó.
Xuân thoáng khựng lại khi nghe thấy âm thanh ồn ào nào đó quanh đây. Có người ở đây sao? Càng nghĩ, cô càng bước nhanh hơn, tiến về nới phát ra thứ âm thanh đó. Cô cố gắng đi thật nhẹ để không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Cô dừng lại ở một căn phòng trống gần đó, có một nhóm học sinh ở đó. Khẽ ngó vào trong đó, bất giác cô khẽ run người.
Căn phòng học trống, bàn ghế vẫn đang được xếp gọn một góc. Một cậu con trai ngồi xoay người về phía chiếc lưng ghế, mắt ánh lên niềm thích thú, nụ cười tinh nghịch hiện rõ trên môi, lộ rõ vẻ mặt khoái trá, trong tay mải mê chơi chiếc GameBoy mới toanh trên tay.
Một người đang đứng dựa vào tường, đeo chiếc headphone to màu đen, trên tay vẫn lật đều đều cuốn sách nào đó. Dáng vẻ thư sinh, bình thản càng làm cho cậu trở nên thu hút hơn.
Nhưng người nổi bật nhất chính là người con trai kia. Anh ngồi dựa vào cánh cửa sổ đang mở toang. Một chân gác lên trên, một chân thả lỏng xuống. Đầu dựa vào thành cửa sổ, mái tóc đang để mặc cho gió lùa qua, làm cho anh trở nên có chút gì đó bất cần. Khói thuốc tỏa ra làm cho đôi mắt đen sâu thẳm của anh như mờ ảo hơn, xa vời và cô độc hơn. Nét thanh tú, lạnh lùng trên khuôn mặt cũng trở nên sắc lạnh đến độc ác.
Hẳn bức tranh của ba người con trai ấy sẽ rất đẹp trong cái khung cảnh long lanh như thế này nhưng nó sẽ càng kinh khủng hơn khi đặt trong trường hợp này.
Bên dưới chân họ là một cậu con trai khác, đang nằm lê lết, khổ sở. Khuôn mặt sưng húp, máu me be bét vì bị đánh không thương tiếc. Cậu nằm quằn quại, miệng cố gắng lẩm bẩm lời van xin từ ba người con trai kia, cũng đồng thời né tránh sự hành hạ từ hai tên con trai lực lưỡng, xấu xa đứng cạnh cậu.
Xuân khẽ rung mình trước sự thờ ơ và máu lạnh của ba người con trai kia. Tại sao họ có thể bình thản trước sự khổ sở của người kia chứ. Nó làm cô thấy run sợ trước họ.
Cô bất giác kêu lên khi nhận ra ý định độc ác của tên con trai to lớn, dữ dằn kia, khi hắn giơ cao cái ghế lên. Chắc hẳn đang định đập nát chân của cậu con trai tội nghiệp kia.
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều hướng về phía cô, đặc
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |