Polaroid
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

rồi đột ngột cúi xuống hôn lên môi cô. Nếu không thể khiến cô im lặng bằng cách bịt miệng thì anh sẽ dùng cách này.

Nhưng dường như trái với điều anh dự đoán, cô càng vùng vẫy điên cuồng hơn gây khó khăn trong việc kiểm soát tình hình. Nếu như cứ theo tình hình này, trước sau gì anh và cô cũng bị lộ.

- Ngoan ngoãn im lặng nếu như không muốn chết. – anh chuyển qua đe dọa.

Giọng nói trầm đục mang theo chút tà ác đến bức người. Ngay lập tức, cổ họng như bị ai bóp nghẹt vì sợ chỉ biết khóc trong im lặng.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu. Cô và người con trai xa lạ kia cứ giữ tư thế hết sức mờ ám đó trong một lúc lâu. Mãi cho tới khi tiếng ồn ngoài kia vang xa dần, Xuân mới nhận ra sự buông lỏng của người con trai kia. Không chờ đợi thêm một giây nào nữa, cô dùng hết sức đẩy mạnh rồi lao ra khỏi khe tường cũ kĩ kia.

Đôi chân run rẩy lao về phía ánh sáng như một con thiêu thân lao về phía ngọn lửa rực rỡ. Toàn thân vẫn run rẩy, chưa thoát khỏi những gì kì lạ và đột ngột mà mình vừa trải qua.

Bước chân dừng lại hẳn khi thoát khỏi chỗ tăm tối kia.

Màn đêm lặng lẽ bao phủ xung quanh. Chỉ có ánh đèn điện lẻ loi chiếu rọi xung quanh. Bâu không khí thật kì quặc. Xuân càng lúc càng thấy sợ. Ngày quái gì thế? Tại sao mọi việc ngoài ý muốn cứ bất ngờ diễn ra thế nhưng đi được vài bước cô chợt dừng lại.

Có gì đó không đúng lắm. Ươn ướt và nong nóng…

Hơi nhìn xuống bàn tay mình. Cô không kìm được mà hét lên…

Là…máu… Tại sao nó lại dính trên người cô…chắc chắn không phải của cô. Nếu không thì cô phải cảm thấy đau chứ?

Là của ai?

Đầu óc quay cuồng ngơ ngẩn, không biết phải làm sao.

Không lẽ là của người con trai kia…

Giờ cô phải làm sao? Cô không thể bỏ anh ta lại. Lỡ như anh ta có chuyện gì xảy ra thì chắc chắn cô sẽ không thoải mái nhưng cô không tình nguyện quay lại đó.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Xuân bất đắc dĩ quay trở lại nơi góc tường tăm tối, ẩm mốc đó.

Quả thật là không sai. Người con trai kia vẫn nằm gục ở đó. Cô rón rén bước lại gần, khẽ lay lay.

Không có sự đáp lại. Chẳng lẽ anh ta đã…

Cô muốn khóc thét lên vì sợ. Giờ bảo cô phải làm sao chứ? Có ai mà bắt gặp cô lúc này chắc chắn cô sẽ không tránh khỏi bị nghi ngờ. Bỏ đi cũng không được.

Giờ phải làm sao chứ? Điện thoại cô không mang. Giờ chạy ra ngoài kia kêu cứu cũng không kịp. Chỗ này quá khuất và yên ắng.

Đúng rồi. Điện thoại. Có thể là anh ta có.

Vừa nghĩ vừa cảm thấy có chút nhẹ nhõm. Cô hơi ngại khi phải chạm vào một người con trai lạ hoắc như thế này nhưng vẫn còn hơn để mặc anh ta trong tình trạng này.

Mò mẫm mãi, cô mới thấy được chiếc điện thoại. Đúng là dân nhà giàu có khác. Điện thoại cũng phải là loại mắc tiền.

Khẽ tặc lưỡi bỏ qua rồi nhanh chóng quay trở lại vấn đề chính. Cô loay hoay mở danh bạ điện thoại ra.
Một vấn đề mới đặt ra là. Cô không biết nên gọi cho ai. Không hẳn là do có nhiều số điện thoại mà đúng hơn là chẳng có mấy ngoài ba số. Một thì chả để tên ai cả. Hai số còn lại thì cũng chỉ vỏn vẹn ghi chú cái tên. Nên chọn số nào trong hai số đó đây?

Thôi, đành nhấn đại một số. Thời gian để cô suy nghĩ thì chắc người con trai này càng nặng hơn.

Nghĩ thế cô bấm đại số đầu tiên cô thấy. Nhật Thiên? Không biết là ai nhỉ? Liệu có phải là bạn của con người nhiều kẻ thù này không nhỉ?

Tít…

- Alo? – giọng của một người con trai ở đầu dây bên kia vang lên làm tim Xuân đập rộn lên vì hồi hộp. Nên giải thích sao với anh ta tình trạng hiện tại của người con trai đang ở bên mình đây?

- Xin hỏi anh có phải là bạn của chủ nhân chiếc điện thoại này không? – giọng cô nhỏ nhẹ hết sức có thể.

- Cô là ai? – đột ngột người con trai đầu dây bên kia đổi giọng.

- À…tôi không phải là người xấu…chuyện là hiện tại tôi đang ở cạnh bạn của anh và… - cô đang suy nghĩ nên nói cho anh tình trạng của người kia như thế nào?

- Sao? Cậu ấy như thế nào? – giọng người con trai kia bắt đầu mất kiên nhẫn.

- Tôi thấy anh ta bị một nhóm người rượt bắt…hiện tại thì anh ấy bị thương và bị ngất. Ở đây tối và hẻo lánh quá nên tôi không biết phải gọi người tới giúp thế nào. Vì thế anh có thể tới gấp một chút được không? – giọng cô gấp gáp.

- Cô đang ở đâu?

- Tôi…

- Khỉ thật. – giọng anh ta tức giận khiến cô cũng phải run lên dù chỉ là qua điện thoại.

- Tôi…

- Đượ rồi…cô ở đó với cậu ta. Nhớ giữ liên lạc, nếu có gì thay đổi thì gọi ngay cho tôi. – giọng anh ta lạnh lùng, mang theo chút đe dọa.

- Vâng… - cô gật đầu lia lịa.

Nhẹ đặt chiếc điện thoại xuống. Đôi tay chợt khựng lại khi cô nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của người con trai đó.

Đầu óc mụ mị, tay chân trở nên luống cuống, vụng về không thể kiể soát nổi. Tại sao? Tại sao lại là anh ta? Chẳng lẽ cô và anh ta có duyên thế sao? Không phải chứ? Là người con trai độc ác hôm đó. Vậy…người lúc nãy nghe điện thoại của cô là một trong hai cậu con trai của anh ta? Vậy cô phải làm sao đây?

………

Xuân ngồi im lặng trước cửa phòng cấp cứu. Đúng là người con trai đáng sợ hôm đó. Có mơ cô cũng không dám nghĩ tới sự trùng hợp như thế này. Giờ cô nên nói sao đây?

- Này, cô nói xem, tại sao Huy lại ra nỗng nỗi này? – Cậu bạn thích Gameboy kia hung hang nhìn cô không khách khí mà tra vấn.

- Tôi…làm sao tôi biết. Tự dưng anh ta xuất hiện và ngã vào tôi. Làm sao tôi biết anh ta chảy máu được. Tôi đâu có làm. – cô ấp úng trả lời.

- Được rồi Hiển. Cậu nghĩ Huy có thể để một đứa con gái làm cho ra nông nỗi này sao? Nhưng mà… thật không ngờ là lại gặp cô trong tình cảnh này. – Thiên nhìn cô chăm chú, đôi mắt đầy ẩn ý.

- Tôi…

- Xin lỗi, ai là người nhà của bệnh nhân vừa đưa vào? – một cô y tá bước ra từ phòng cấp cứu với bộ đồ xanh.

- Chúng tôi là bạn của cậu ấy. Có chuyện gì xảy ra sao? – Thiên lo lắng hỏi.

- Hiện tại là bạn cậu đang mất máu và cần được truyền ngay lập tức. Không may là nhóm máu của cậu vừa được truyền hết cho một bệnh nhân khác. Vì thế…

- Cái quái gì vậy. Đây có phải là bệnh viện không vậy? Chúng tôi trả tiền để được nghe câu đó à? – Hiển giận dữ, gân cổ lên quát tháo ầm ĩ.

- Cái này cũng là chuyện ngoài ý muốn. Chúng tôi đang yêu cầu cung cấp thêm nhưng chỉ sợ không kịp… - cô y tá đó cũng tái mặt trước thái độ nghiêm trọng của hai người con trai kia.

- Xin lỗi…tôi nhóm máu O…có thể dùng để chuyền máu không? – một giọng nói ngập ngừng phá tan vào bầu không khí nặng nề nơi đây.

- Cô nhóm máu O. Tốt quá. Cho cô ấy chuyền máu. – Hiển vui mừng kéo tay Xuân đi tới trước mặt cô y tá.

- Nhưng chúng tôi phải kiểm tra máu… - cô y tá định lên tiếng.

- không sao. Máu tôi không sao. Tôi vừa làm xét nghiệm cách đây không lâu… - cô lập tức lên tiếng.

- Nhanh lên, thời gian để cô nói nhảm thì bạn tôi chết rồi đấy. Cậu ta mà có mệnh hệ gì thì chắc chắn cô sẽ không yên thân đâu. – giọng Thiên lạnh lùng vang lên làm cho cô y tá kia sợ tới mức muốn ngất nhưng cũng không dám chậm trễ mà lôi Xuân đi về khu lấy máu.

Sau khi được đưa tới phòng lấy mau, Xuân ngồi ngoan ngoãn nhìn mọi người thao tác. Cô im lặng chờ đợi. Không thể phủ nhận là cô có chút sợ nhưng lúc này quan trọng hơn là nên cứu người con trai kia. Dù anh ta có ác tới bao nhiêu cũng là người. Hơn nữa nếu không cứu anh ta thì chắc chắn lươn tâm của cô sẽ cắn rứt lắm.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Một lúc sau, thấy cô y tá đứng dậy nói cảm ơn gì gì đó. Cô chỉ cười gượng vì lúc này cô quá mệt. Cảm giác vừa rút bớt máu ra đúng là mang lại nhiều cảm giác khó chịu quá.

Đầu óc xây xẩm, choáng váng. Toàn thân mệt mỏi, rũ rượi… nhưng mặc kệ, giờ chắc là cô đã có thể về được rồi. Lúc này cô chỉ muốn đi nhanh ra khỏi đây. Tránh xa người con trai kia một chút. Cô không mong gặp lại anh ta trong bất kì trường hợp nào cả.

- Cô đi đâu thế? Đáng ra nên nghỉ ngơi một chút chứ? – Thiên xuất hiện bất ngở khiến cô có chút lúng túng.

- Tôi…phải về. – cô đáp lại.

- Về với bộ dạng nhếch nhách và khuôn mặt tái mét này sao?

- Tôi không sao. – cô quả quyết rồi vội vàng đứng bật dậy ra về.

Một cảm giác choáng váng bất ngờ ập đến lần nữa. Toàn thân mất hết cảm giác. Đầu óc mụ mị dần dần chìm vào trong bóng tối…

- Thế này mà bảo không sao? – Thiên đỡ thân hình mềm nhũn của người con gái kia, khóe môi nhàn nhạt một nụ cười.

Xuân ngủ thật lâu, đến khi cô tỉnh dậy trời đã tối hơn nhiều lúc cô còn tỉnh. Liếc qua chiếc đồng hồ trên tường rồi cô phát hoảng. Đã 9h rưỡi rồi. Chắc chắn mọi người sẽ lo lắng cho cô lắm. Cô nên về ngay lập tức.

- Tỉnh rồi sao? Đỡ mệt chưa? – một giọng nói đều đều của ai đó từ sau lưng cô.

- Tôi…đỡ rồi. Cảm ơn. Tôi đã ngủ lâu lắm rồi sao? – cô hỏi.

- Cũng không lâu lắm. Cỡ vài ba tiếng gì đó. –

- Thiên trả lời, bước tới gần mang cho cô một ly sữa nóng.

- Tôi phải về. Giờ tôi đi được chưa? – cô dè chừng nhìn anh.

- Tất nhiên nhưng cũng nên uống nốt li sữa và thay chiếc áo của cô ra. Không phải cô muốn dọa mọi người chứ? – Thiên ném cho cô một chiếc áo thun nam to màu trắng.

- Tôi…cảm ơn.

- Không cần. Đó chỉ là việc nên làm sau những gì cô làm cho bạn tôi.

- ….

- Sau khi xong, tôi sẽ cho người tới đón.

- ……

- Cô còn cần gì nữa không? – Thiên nhìn cô hỏi. Anh chờ đợi xem người con gái kia sẽ yêu cầu gì từ Huy. Tiền? Danh? Hay là cả điều mà cô đang cố thực hiện.

- Đừng nói việc tôi đã làm với anh ta. Coi như là các anh tình cờ phát hiện ra. – cô e dè nói.

- Cô không đùa chứ? – anh ngạc nhiên. Không ngờ lại có người khước từ tất cả những đặc ân mà mình có thể nhận được từ Huy. Là ngốc nghếch hay cao cả?

- Tôi không muốn dính dáng gì tới các anh nhiều. – cô bất đắc dĩ nói.

- Được thôi. Chắc chắn cô và cậu ta sẽ còn gặp lại. Việc cô làm ngày hôm nay, biết đâu sau này sẽ có ích. – Thiên cười nhạt.

- Ý anh là sao?

- Cô không về sao? Chắc có người lo lắm đấy.

- ……

Xuân định nói gì đó nhưng rồi thôi. Việc quan trọng bây giờ là cô phải về nhà sớm nhất có thể. Hôm nay đã có quá nhiều việc xảy ra rồi. Cô không muốn phải chịu đựng thêm chút nào nữa.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 106

Ads

Một tuần sau ngày đó nhưng cô chẳng cảm thấy thoải mái chút nào. Trong đầu cứ lởn vởn hình ảnh của người con trai kia. Cô thấy sợ. Tại sao cô cứ có cảm giác là mình sẽ gặp lại người con trai đó. Cô chẳng mong gặp lại chút nào cả. Đúng hơn là không muốn quay lại cái khu B đó chút nào cả.

- Đang nghĩ gì thế? – một giọng nói không mấy thiện cảm của ai đó vang lên, khiến Xuân có chút giật mình.

- Chào hai chị, cũng không có gì. – cô nhận ra đó là Quyên và Hà. Hai trong năm bông hồng gai của hội học sinh. Ngay từ khi cô vào hội học sinh, cả hai luôn là người hay làm khó cô nhất và bây giờ vẫn vậy.

- Rảnh rỗi quá nhỉ. – Hà nhếch mép cười khẩy.

- Không biết, hai chị có gì cần nói sao? – cô bỏ qua ý chọc khoáy của Hà. Có chú ý tới cũng chỉ thiệt mình mà thôi.

- Không có gì nhiều. Tại hôm qua, Minh đưa thiếu tài liệu cho anh Băng nên anh ấy không mang hết qua khu B…nên hôm nay nhờ em đi hộ. – Quyên dù ghét nhưng cũng không lộ ra mặt như Hà. Quả khiến cho người ta khâm phục.

- Khu B…tại sao lại là em? – Xuân có chút không thoải mái khi nhắc tới khu B. Tại sao lại bắt cô đi. Rõ ràng biết đó là khu như thế nào mà.

- Sao, không thích à. Hay là ỷ mình có ai đó chống lưng nên lười biếng không muốn đi. – Hà nói lộ rõ ý ghen ghét.

- Việc này… - Xuân nghẹn giọng. Cô lấy lí do gì để từ chối đây.

- Cũng không có gì quá nghiêm trọng. Chỉ là mang tài liệu qua khu B rồi mà. Không cần quá căng thẳng như thế. Phải không nào? – Quyên nói, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt của Xuân, từ từ bới móc sự e ngại, sợ hãi của cô ra.

- Em bận chút việc ấy mà… - cô gượng cười.

- Sợ cái gì mà không dám đi? – Hà như biết được suy nghĩ của cô nên càng lấn tới.

- Vậy tại sao hai chị không đi mà lại đi bắt người khác đi thay. – Xuân bất bình lên tiếng.

- Nào, nào…sao lại cải nhau thế. Chỉ là hôm nay khối 12 đều có việc phải đi rồi. Có thông báo hẳn hoi nên không thể trốn tránh. Thứ hai việc thông báo cho khu B là việc quan trọng mà em cũng đang rảnh.Với lại…không phải em cũng có người bảo vệ rồi sao? – Quyên cười ẩn ý.

- Việc này không giống…

- Thôi nào, cũng không có gì quá khó khăn. Chỉ là nhờ em đi qua đó đưa tài liệu rồi quay về chứ có phải bảo em học luôn ở đó đâu mà sợ. Phải không? – Quyên tiếp tục.

Cứ thế, Quyên và Hà dồn dập nói khiến cô không còn cách nào từ chối, chỉ có thể đồng ý. Hai người này thật đáng sợ. Một người đấm, một người xoa để dồn người khác vào đường cùng. Giờ cũng đã lỡ đồng ý rồi, biết phải làm sao đây.

Nhìn Hà và Quyên mỉm cười bỏ đi, mà trong lòng càng thấy nặng nề. Cô lại trót dại một lần rồi, đành phải đi thôi. Chắc cô và anh ta không có duyên tới mức có thể gặp nhau suốt đâu hoặc là do cô thầm cầu mong là thế.

Xuân bước thật chậm trên đường tới khu B nhưng khi vừa tới thì cô lại chạy như bay tới văn phòng của giáo viên với hi vọng nhỏ nhoi là không phải gặp bất kì những việc gì tương như như lần đầu tiên cô tới khu B.

Chẳng biết tại sao mà từ khi bước vào đây, cô cứ có cảm giác không thoải mái chút nào cả. Chắc tại việc ngày hôm ấy cứ ám ảnh cô tới bây giờ.

Đúng là đôi khi, người tính không bằng trời tính. Dù định là chỉ tới đưa tài liệu xong là đi ngay nhưng tới giờ cô vẫn không thể đi được. Lí do đơn giản là vì cô phải ở lại giúp một số giáo việc vài việc lặt vặt… may cũng chỉ là những việc loanh quanh trong văn phòng.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu nhưng cô đã hoàn thành hết công việc và cũng tạm quên đi nỗi lo vu vơ kia.

Đi khỏi văn phòng, tâm trạng cũng trở nên thoải mái hơn nhưng nó không kéo dài được lâu khi trước cô nghe tiếng bước chân chậm rãi từ đâu vang lên.

Tại sao cô thấy bất an. Trong lòng bồn chồn, không yên. Là do cô lo lắng quá nên nó vậy sao?

Vội vàng núp sau bức tường, len lén nhìn ra… Một thoáng trái tim cô trùng xuống. Là…là người con trai hôm qua, chưa kể còn có cà Thiên và Hiển – hai người bạn thân của anh ta nữa. Tại sao cô và anh lại có “duyên” như thế chứ?

May là anh ta chỉ đi ngang hành lang này. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm rồi lùi lại ra sau…

Rầm…

Xuân tái mặt lại. Ai lại để chiếc chổi ở đây chứ? À, không phải nói là tại sao cô lại ngốc nghếch khi trốn đúng

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com