Teya Salat
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

vậy, từng giọt nóng hổi cũng thấm đẫm vai áo tôi.

_Tại sao...tại sao anh lại như vậy? Anh phải hận thù phải căm hận em mới đúng chứ...tại sao - Tôi nói trong nước mắt, vừa nói tôi vừa đấm vào lưng anh, tôi thấy anh cao thượng quá, tại sao lại ôm tôi vào lòng như thế này. Hơi ấm của anh, hương thơm của anh...tôi rất nhớ.

_Anh xấu xa...anh độc ác...tại sao...tại sao anh lại tốt như vậy chứ...Sao không để em giết luôn người ấy đi, tại sao lại nhận hết trách nhiệm về mình....- Tôi càng nói anh càng siết chặt vòng ôm....

_Vì...anh yêu em...trái tim anh chỉ có em...anh có thể làm tất cả để em được hạnh phúc - Anh nói, nếu như cách đây mấy ngày nghe anh nói những lời này tôi sẽ không ngần ngại gì sẽ cố gắng bù đắp cho anh. Nhưng giờ đây, khi tôi biết cô bạn Anna cũng dành cho anh một tình yêu mãnh liệt không khác gì tôi thì tôi sẽ chấp nhận rời xa anh. Dù tôi biết tôi cũng khổ, cũng đau nhưng niềm đau ấy tôi đã quen và đến bây giờ chắc vết thương ấy cũng mau lành thôi.

_Em xin lỗi...- Tôi ôm chặt anh mà khóc, bây giờ tôi biết thời gian ở bên anh không còn nhiều. Chắc chỉ được khoảng một tuần nữa hay một tháng nữa, khi tôi biết là mình sẽ đi đâu và làm gì. Chúng tôi cứ thế ôm nhau mãi nếu như không có sự phá đám của chị y tá, chị ấy vào phòng mà không gõ cửa làm chúng tôi cứ ngượng ngịu.

_Hì hì, chị xin lỗi. Nhưng chị cần kiểm tra và thay bịch đạm này - Chị ấy cười trừ và bắt đầu làm công việc của mình. Tôi cũng rời khỏi chiếc giường ấy, chỉnh lại nhan sắc và lấy túi. Thấy thế anh liền hỏi

_Em đi đâu? - GIọng anh nghe vẻ khó chịu

_Đi mua đồ ăn thưa bố và có thể sẽ có...hoa - Tôi cười với anh và xách tui ra khỏi phòng. Trước khi ra, tôi còn nghe giọng anh

_Đi cẩn thận đấy nhá - Nghe thật ấm áp nhưng lòng tôi đã đóng băng rồi, bước ra khỏi phòng điều làm tôi ngạc nhiên là người đang đứng trước mặt tôi đây. Chính là Anna, tôi đứng hình, cơ miệng tôi đang dần cứng lại. Tôi nhìn Anna, hôm nay cô ấy mặc bộ váy xanh dương có ren màu đen ở phần cổ tạo một cảm giác bí ẩn và lạnh lẽo. Anna nhìn tôi khinh bỉ,

_Cậu...thôi..mình nghĩ chúng ta cần nói chuyện - Tôi nói sau khi điều chỉnh lại được sắc mặt. Tôi tin rằng với sát khí mà mình đang tỏa ra không thua kém gì Anna, bởi chủ tịch mà có bao giờ nhí nhố được đâu, lạnh lùng là yếu tố đầu tiên. Anna cười

_Tôi nghĩ....chúng ta không có chuyện gì để nói đâu, người thứ 3 ạ

Thật là tôi muốn phát điên quá, cả cuộc đời tôi đây là lần đầu tiên có người ăn nói với tôi như vậy. Nhưng cái cụm "người thứ 3" lại văng vẳng trong đầu tôi, tôi dịu xuống.

_Mình nên lên cà phê sân thượng của bệnh viện - Tôi đề nghị và đi trước, thật ngạc nhiên khi Anna đi ngay theo sau tôi.

*Sân thượng*
Khác với mọi hôm, thời tiết ở Anh khá dễ chịu vào mùa xuân. Nhưng hôm nay lại khác, hôm nay trời khá âm u và lạnh lẽo. Từng đợt gió thổi mạnh, chúng như muốn thổi đi những ưu phiền trong lòng tôi đi vậy, nhưng vì quá nặng nên những cơn gió ấy lại càng bồi cho lòng tôi thêm lạnh hơn. Chúng tôi nhanh chóng chọn chỗ ngồi và gọi đồ ăn.

_Mình nghĩ cậu đã hiểu lầm rồi - Tôi nói giọng không có cảm xúc và nhìn Anna

_Hiểu lẩm? - Anna lại cười khinh bỉ. Thật là ghét đó nha, đây là lần 2 rồi đấy.

_Phải, mình đã lên kế hoạch khoảng một tuần nữa hoặc 2 tuần nữa sẽ rời khỏi đây sau khi mình thu xếp được việc học và làm ăn. Trong lòng mình bây giờ không còn cảm giác gì nữa rồi, mình sẽ giao anh ấy cho cậu và mong cậu sẽ làm anh ấy hạnh phúc. - Tôi nói chắc như thế, trong lòng tôi đang cào xé dữ dội đây, tôi bày tỏ hết cho Anna nghe, tôi mong cô ấy sẽ hiểu cho tôi.

_Đó là lẽ đương nhiên, cô phải đảm bảo rằng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh ấy nữa.- Giọng Anna có vẻ dịu xuống

_Không, điều đó là không thể

Anna một thoáng ngạc nhiên nhưng lại nở tiếp nụ cười khinh bỉ vừa nãy. Đúng là cô bạn này đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi cơ mà. Tôi nói tiếp

_Mình chỉ giao anh ấy cho cậu lần này, nếu cậu không giữ được anh ấy để anh ấy vuột khỏi tay cậu thì lúc ấy mình sẽ là người chữa lành vết thương. Cơ hội của cậu chỉ có một, mình biết tâm trạng của cậu vì mình cũng từng ghen, từng yêu và hận. Mình sẽ đi nhưng mình sẽ trở lại, dù lúc này mình từ bỏ nhưng mình sẽ làm lại - Tôi nói rồi xách túi đứng lên, mặt Anna lúc này trông rất khó coi. Nó tối sầm và liên tục đưa những ánh nhìn căm hận về phía tôi.

_Và...anh ấy phải nhập viện hôm nay là vì mình. Nên mình nghĩ nên cần có trách nhiệm, mình sẽ ở với anh ấy hôm nay. Ngày mai sẽ là của cậu - Tôi nói xong thì đi thẳng dù chưa động đũa gì đến món ăn, quả thực là tôi hết muốn ăn rồi, ra đến quầy tôi đưa thẻ cho nhân viên tính tiền, tính luôn cả phần của Anna. Cô ấy đang chau mày lại có thể cô ấy căm hận tôi lắm, chắc lại bày mưu tính kế gì quá. Tôi đi ra và không quên liếc nhìn Anna.
Tôi bước ra khỏi quán cà phê trong tâm trạng chán nản hết mức, liếc nhìn đồng hồ đã thấy là 7h40 phút...thế là muộn buổi học hôm nay rồi. Tôi bèn lôi điện thoại trong túi xách ra và lười biếng nhắn tin cho giáo sư Andy rằng báo hôm nay tôi nghỉ và tắt nguồn luôn. Tôi không muốn quay trở lại phòng bệnh của anh lúc này và tôi quyết định về nhà...sắp xếp đồ đạc, trong thâm tâm tôi lúc này không muốn đối mặt với cái gì hết, tôi tự cảm thấy mình yếu đuối quá nhưng biết làm sao được vì những đau thương ấy cứ chực chờ làm tan nát trái tim tôi. Tôi đi xuống nhà xe và căng mắt lên để nhìn xem xe ở đâu thì tôi đột nhiên vỗ trán, trời ơi hôm qua tôi để xe ở bãi đậu xe bờ hồ rồi. Chết vì tính đáng trí của mình mất, tôi sẽ phải cuốc bộ từ đây cho tới bờ hồ...

Vừa đặt chân ra khỏi bãi đỗ xe, tôi giật mình khi có tiếng còi ngay phía sau mình. Theo phản xạ tự nhiên, tôi quay ra sau nhìn và chợt nghe thấy tiếng nói

_Đi đâu đấy bà? - Là Mie, cô ấy chắc đang trên đường đi học. Khoa của cô ấy khác khoa của tôi vì vậy giờ học cũng khác nhau. Trong đầu tôi đang lóe lên một kế hoạch...mỉm cười buồn, tôi trả lời

_Đi học hả Mie, cho tôi theo với - TÔi đề nghị

_Ừ, lên đi - Thế là tôi lên chiếc Camry 2.4 của Mie, nhà bạn ý cũng giàu lắm ý. Mie lại hỏi tôi

_Hình như hôm nay bà có tiết mà, sao giờ này còn ở đây - Mie vẫn lái xe, vừa nhìn qua hỏi tôi

_Bạn tôi bị ốm - Tôi trả lời trong tâm trạng không mấy hứng thú.

Mie lại ngoảnh sang nhìn tôi bằng con mắt khó hiểu, tôi biết, nhưng lúc này tôi không cho phép mình quan tâm bất cứ thứ gì. cái cụm "người thứ 3" của Anna cứ văng vẳng trong đầu tôi cùng với khuôn mặt của cô ấy, dù cho tôi không cảm thấy tội lỗi gì nhưng mà nó cứ ám ảnh tôi mãi.

_Bà, bà có chuyện gì đấy? - Mie tấp xe vào lề đường và hỏi tôi trong giọng lo lắng

_Không có gì đâu, bà lái xe tiếp đi - TÔi nói rồi ngoảnh mặt ra đường. Tôi nghe thấy Mie thở dài. Chúng tôi im lặng suốt quãng đường đi tới trường đại học oxford. Vừa tới nơi, tôi đã bước luôn xuống xe mà quên cả chào Mie, chắc cô ấy cũng chẳng giận tôi đâu nhỉ, vì cô ấy tốt lắm, lúc nào có thời gian thì tôi sẽ kể cho cô ấy nghe, nhưng giờ thì chưa phải lúc. Tôi đi thẳng đến văn phòng của trường. Tôi gõ cửa cho phải phép học sinh chứ tôi biết rõ người ngồi trong đây, hì hì, là chị tôi mà.

Tôi bước vào trong phòng dưới con mắt ngạc nhiên của bà chị ấy. Chị ấy tên là Suzy, là người anh chính gốc. Suzy năm nay mới 28 tuổi nhưng đã đạt nhiều bằng đại học danh giá nhưng chẳng hiểu sao chị lại chôn chân ở cái văn phòng của đại học như thế này.Tôi và chị ấy quen nhau ngoài trường học, khi chị ấy luôn đến Destiny và trở thành khách VIP ở đấy. Chị ấy mỉm cười với tôi và mởi tôi ngồi xuống. Tôi làm theo lời chị

_Ngọn gió nào đưa em đến đây? - Chị ấy trêu tôi

_Hì hì, em có chuyện muốn nhờ chị thôi - Tôi cố gắng mỉm cười, tôi biết là nó không được tư nhiên cho lắm.

_Chuyện gì đấy nhỏ? - Chị vẫn luôn gọi tôi như vậy mặc dù chị hơn tôi có 3 tuổi

_Em..muốn xin thôi học - Tôi nói mà không dám nhìn chị, được học ở oxford là ước nguyện của bao nhiêu người, chưa từng có ai xin thôi học. Chắc tôi sẽ là người đầu tiên, chị ấy lại chĩa tia nhìn ngạc nhiên về phía tôi

_Sao vậy? Đang học tốt mà em, hay là kiếm được anh nào rồi

_Lúc nào có thời gian em sẽ nói cho cho chị, bây giờ thì chị cho em cái đơn đi

_Từ từ, làm gì mà gấp thế - Nói rồi chị Suzy cũng đứng dậy và lấy trong hộp bàn ra một tờ giấy và đưa cho tôi. Tôi run run cầm cây bút và ghi vào tờ "ĐƠN XIN NGHỈ HỌC" ấy, trường oxford này đã gắn bó với tôi 4 năm qua.

_Chắc em là học sinh đầu tiên xin thôi học ở đây - Chị ấy nói rồi cầm tờ đơn của tôi ra bàn và đóng dấu

_Vâng, chắc vậy - TÔi nói giọng buồn buồn

_Được rồi, chắc là cuối tuần này đơn của em sẽ được duyệt ấy, em thông cảm vì chuẩn bị có đợt học sinh mới vào trường nên ban giám hiệu hơi bận. Trong thời gian ấy, em có thể chia tay bạn học của mình mà - Chị ấy lại cắm cúi vào đống hồ sơ mà không thèm ngước lên nhìn tôi. Tôi thật mắc cười với bà chị này, nghe giọng chắc lại đang giận tôi rồi.

_Vâng, vậy chào chị - Tôi chào rồi bước ngay ra khỏi phòng, ở thêm tí nữa thì chắc có án mạng quá đi thôi.
Haizz, tôi thở dài vậy là chặng đường của tôi đã được hoàn thành 1/3 rồi, về việc lớp học của tôi thì tôi cũng chẳng thân với bọn họ lắm nên gần ngày đi chỉ cần làm bữa tiệc chia tay nho nhỏ là xong.
Tôi rời trường và đang đi trên con đường dẫn tới hồ để lấy xe, tôi không mất thời gian để tìm ra chiếc xe của mình. Nhưng sao đột nhiên trong lòng tôi dấy lên cảm giác không yên tâm chút nào, tự dưng lại thấy không muốn đi tiếp nữa dù chỉ còn khoảng 10 bước nữa là tới chiếc xe rồi.

Dẫu vậy, tôi vẫn bước tiếp nhưng cảm giác ấy vẫn hiện lên trong lòng của tôi. Khi cách chiếc xe còn 1 bước chân thì tôi bỗng nghe thấy tiếng Bíp bíp là lạ. Trong đầu tôi bỗng hiện lên tiếng động ấy, tiếng động mà khi tôi kích hoạt kíp nổ, tôi bèn hô lên và chạy đi

_Mọi người mau chạy đi - Tôi hô to lên, nhưng hầu như là đều bỏ mặc lời nói.

_Mau chạy đi trong xe đó có bom - Và khi tôi kết thúc thì

BÙM - Quả bom đã nổ và tôi đã không còn cảm giác gì hết, trước mặt tôi tối sầm lại, tôi nghe thấy những tiếng hét thất thanh của mọi người và tôi biết tôi đã gặp quả báo
Hiện giờ tôi đang ở một nơi nào đấy toàn một màu trắng thôi, lí do tôi ghét màu trắng là nó làm tôi chói mắt, quả thực mắt tôi đang hoa cả lên đây. Tôi ở đây một mình, không một ai đi bên cạnh tôi cả, nhưng từ đâu đó đằng sau tôi, một người, hai người rồi rất nhiều người chạy lại, chạy xô cả vào tôi. Tôi chao đào và suýt té, mọi người chen nhau đi về phía cuối kia...tôi không hiểu gì, bổng có tiếng nói sau lưng tôi...là một cậu bé

_Chị ơi...sao chị còn đứng đấy - Cậu bé nhìn tôi rồi hòi bằng con mắt ngạc nhiên. Tôi cũng thắc mắc lắm chứ bộ

_Ở kia...có gì hả em? - Tôi hỏi lại

_Mọi người đang đợi mình phía trước kìa, chị đi theo em đi - Cậu bé ấy cố níu lấy tay tôi và đẩy tôi đi. Chiều theo ý cậu bé tôi đi theo và tôi cũng tò mò ở phía kia có cái gì. Khi gần tới nơi rồi thì cả tôi cùng cậu bé cùng đứng khựng lại, tôi nhìn mọi người bước vào đấy đều mỉm cười nhưng thật sự tôi không muốn vào chút nào

_Mẹ em, ở trong đó rồi, mình vào thôi - Cậu ý đẩy đẩy tôi. Dù không biết đó là gì nhưng tự nhiên trong đầu tôi nghe thấy tiếng gọi

_Ngọc, Ngọc ơi - Tiếng gọi rất thân thương, đúng, là giọng của mẹ tôi. Không thể nào, tôi đang ngỡ ngàng tay vẫn nắm chặt lấy tay cậu bé hòng ngăn cản không cho em ấy vào.

_Mẹ, mẹ ở đâu vậy? Mẹ ở đâu? - Nước mắt tôi bắt đầu rơi, tôi nhớ mẹ, tôi nhớ ba tôi. A, kia rồi mẹ tôi đang ở trước mặt tôi không xa, gần thôi, mẹ đưa tay ra và tỏ ý muốn tôi nắm tay mẹ. Nhưng rồi lại một giọng nói nữa vang lên

_Ngọc à, em không được chết - Là giọng một người con trai, tỏ rõ sự đau khổ trong lời nói. Hình như anh ta đang khóc, nghe quen lắm, đúng rồi là giọng của Nathan. Tôi đang bị gì thế này, rồi cậu bé lại lên tiếng

_Mẹ em ở kia rồi, mình đi đi mà - Trong cùng lúc cả 3 giọng nói đều mời gọi tôi. Lý trí tôi đang hoạt động hết công suất để biết mình đi theo ai. Cuối cùng tôi quyết định bé đứa bé và chạy về phía anh, mẹ ơi con xin lỗi cả cô gì nữa con xin lỗi nhưng con sẽ đi theo con đường này....

*20h 30 * Tại bệnh viện

Tôi tự nhiên cảm thấy luồng ánh sáng tràn vào mắt mình, trời ơi sao càng ngày tôi càng ghét màu trắng quá. Và khuôn mặt anh được zoom hết cỡ và tôi cảm nhận được cái ôm chặt.

_Em....em tỉnh rồi sao? - Anh nói giọng lo lắng. TÔi mặc dù không thấy đau đớn gì nhưng hình như tay chân tôi nó không cử động được. TÔi muôn hỏi nhiều điều lắm, nhưng sao miệng tôi lại đắng ngắt thế này. Anh có vẻ hiểu tôi và ra hiệu im lặng

_Vụ nổ vừa rồi chỉ có 2 người sống sót thôi - Anh nhìn tôi nói.

_Là em và một cậu bé nữa, anh nghe nói trong phút cuối thì cậu bé ấy tự nhiên hô hấp lại, đó là hiện tượng kì diệu. Còn em thì...chắc do mất dây thần kinh cảm giác nên không bị đau quá mà chết. Em bị bỏng khá nặng đấy cả cậu bé ấy nữa, bây giờ thì tịnh dưỡng đi chắc khoảng 2 tháng sau em mới bình phục hoàn toàn được - Anh toan đứng dậy thì không biết sức lực tôi đâu ra mà nắm lấy bàn tay anh. Anh ngoảnh lại nhìn tôi

_Anh đi vệ sinh - Anh nói mà làm tôi đỏ cả lên. Tôi có thể cảm nhận được cả người tôi hầu như được băng trắng như xác ướp vậy, đầu cũng băng luôn còn mỗi 2 con mắt với cái mũi và miệng may mắn là lúc phát nổ tôi có té ụp mặt xuống, lấy 2 tay che mặt để không tổn hại nhan sắc , có lẽ mất dây thần kinh cảm giác cũng hay, hề hề không đau đớn gì hết. Anh trở ra ngay sau đó và lại tiếp tục nói với tôi

_Trong thời gian 2 tháng, anh sẽ chăm sóc em - Anh nói mà như sét đánh bên tai tôi, kế hoạch của tôi, 2 tháng thì làm sao mà được. Không thể được, còn Anna thì sao, như hiểu hết mọi suy nghĩ của tôi anh lại tiếp tục trả lời

_Anh đã chia tay với Anna rồi, đừng lo. Cô ấy sẽ hiểu thôi - Anh nói rồi thở dài, có lẽ anh cảm thấy có lỗi với Anna còn tôi thì cảm thấy có lỗi với chính mình luôn đây. Tôi sẽ phải giết cái thằng cài kíp nổ mới được.

_Em có muốn uống nước không? - Trời ơi, tôi mong câu này từ nãy đến giờ nhưng đầu không gật được nên đành chớp mắt liên tục mong anh hiểu. Thật vui mừng khi anh nhận được tín hiệu của tôi, anh mỉm cười và rót nước, nhưng với tình thế như thế này thì uống như thế nào đây hả trời. Sao cái ông tên Trời ông ý cứ bắt tôi chịu khổ mãi nhỉ.

_Ôi chà, cho uống làm sao bây giờ nhỉ. - Anh ôm trán vì tôi không thể nuốt một miếng gì vào miếng cả. Cuối cùng anh đưa ly lên cho hết số nước trong ly vào miệng, trơi ơi nước của tôi mà, tôi khát khô cả cổ đến nỗi nói còn chẳng đước đây mà anh uống là sao hả trời. Nhưng trái với dự đoán của tôi, anh đưa môi anh vào môi tôi và truyền nước....Mắt tôi được dịp mở to hết cỡ, trời ơi đút nước kiểu này là sao trời...ọe..ọe..kinh quá. Ặc ặc, nuốt vào không được và nhả ra cũng không xong,

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com