Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: bị xong đồ đạc cho một ngày đi chơi. Chúng tôi đi ra cổng bệnh viện với bao con mắt ngưỡng mộ, tôi biết điều đấy, trông chúng tôi như một gia đình hạnh phúc vậy khi tay tôi và tay anh đang siết chặt nhau và một tay còn lại anh bế bé Jim. Anh định đi bằng xe ô tô nhưng tôi ra hiệu ngăn cản
_Sao vậy? - Anh hỏi bằng con mắt ngạc nhiên
_Hôm nay, chúng ta sẽ đi bằng xe buýt. - Tôi dắt tay anh đi, tôi thấy anh mỉm cười và tôi cũng cười. Tôi sẽ trân trọng giây phút này.
_Ba ơi, ba mình đi đâu vậy? - Bé Jim hỏi. Nathan chỉ còn nước lắc đầu khó hiểu, và hướng còn mắt về phía tôi.
_Bé Jim à, mình sẽ một nơi rất xa ở đây, rất thú vị nha con - Tôi nháy mắt với bé Jim và chúng tôi bắt đầu lên đường.
_Hi hi, thích quá - Bé jim cười tít mắt lại, trông rất dễ thương đó nha. - Tôi đưa tay béo má bé và thơm một cái vào cái má phinh phính ấy.
Chúng tôi ra trạm xe buýt và ngồi lên một chiếc xe 2 tầng, xe buýt 2 tầng không lạ lẫm gì với người dân nước Anh nhưng khá la lẫm với Nathan. Anh luôn lo sợ rằng sẽ bị lật xe hay đại loại đấy, và mỗi lần anh định mở miệng nói tôi lại ngăn chặn lại. Thời tiết hôm nay khá đẹp đối với tôi nhưng lại lạnh đối với bé Jim, thằng nhóc sau một hồi luyên thuyên thì rúc vào lòng anh mà ngủ ngon lành. Anh cũng lấy thân mình mà truyền hơi ấm cho thằng nhóc mà anh coi là con mình như thế này rồi anh quàng tay qua người tôi và đẩy đầu tôi vào người anh.
_Mình sẽ đi đâu? - Anh hỏi
_VỀ nhà em - Tôi nói nhìn xa xăm.
Không biết chúng tôi phải xuống trạm bao nhiêu lần thì cuối cùng cũng đến nơi cần tới khi đồng hồ điểm 12 giờ trưa. Tôi thì không sao, rất khỏe mạnh vì đã đi quen rồi còn anh thì trong khá chật vật khi cứ phải bế bé Jim. Trông mặt anh khá khổ sở.
_Bé Jim, dậy đi nào, đến nơi rồi - Tôi gọi nhẹ và đỡ bé Jim ra khỏi người anh, cho anh thở cái. Bé Jim từ từ mở mắt ra và la lên thích thú
_Mẹ ơi...đẹp quá- Mắt bé Jim long lanh
Đúng, cảnh ở đây rất đẹp. Trước mắt chúng tôi là một cánh đồng hoa Lavender thưc chất, chính giữa cánh đồng là một ngôi nhà biệt thự bằng gỗ mang đậm chất cổ kính, bên cạnh ngôi nhà là môt cái hồ nước nhỏ, trong đó có nhiều cá với nhiều màu sắc khác nhau. Mùi thơm, màu sắc của hoa, hòa quyện cùng với vẻ cổ kính của ngôi nhà và hồ nước khiến cho khung cảnh ở đây trở nên thơ mộng, thanh bình mà không đâu có được khác với chốn ồn ào ở thủ đô. Tất nhiên rồi, chỗ này tiêu tốn của tôi khá nhiều, tôi thường ra đây vào mỗi lần tôi buồn, muốn tìm lại chính mình. Bé Jim thì lon ton chạy trong cánh đồng hoa, tôi nhìn sang anh, thấy anh đang há hốc mồm, tôi bèn đưa đưa tay trước mặt anh để kiếm tra độ đơ.
_Em...sao lại có chỗ đẹp thế này? - Anh nắm lấy tay tôi, tôi mỉm cười
_Quá tuyệt phải không? Chúng ta sẽ ở đây, sáng mai mình về nha - Tôi nói giọng hơi buồn nhưng cũng kiềm chế được phần nào
_Sao có thể? Ở luôn đây đi, về đấy làm gì? - Anh nói giọng như trẻ con
_Không được, ở 1 ngày thôi - Tôi cương quyết và nắm lấy bàn tay anh, hơi ấm truyền sang tôi khiến tôi càng nắm chặt hơn. Tôi bắt đầu kéo anh đi đến chỗ bé Jim đang đứng kia kìa
Rồi chúng tôi bước tới chỗ bé Jim, là gần bờ hồ. Chiếc hồ này nhỏ thôi...nhưng được nuôi rất nhiều cá, đủ mọi màu sắc. Tôi thấy mắt bé Jim sáng long lanh khi nhìn những chú cá ấy, tôi ôm Jim vào lòng để tránh tẻ rồi tôi cũng cảm nhận được có một vòng tay rắn chắc ôm lấy tôi. Tôi không đẩy ra, chỉ im lặng cảm nhận. Chúng tôi sẽ cứ đứng như vậy nếu như không nghe thấy tiếng nói
_Jen, Jen đấy phải không - Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, anh bỏ vòng ôm và tôi cũng quay người lại. Một người phụ nữ trung niên, vẻ mặt phúc hậu đang đứng trước mặt tôi. Tôi mỉm cười, bỏ bé Jim ra và ôm lấy người phụ nữ ấy
_Vú à, con nhớ vú quá - Tôi ôm chặt lấy. Người phụ nữ này chính là vú nuôi của tôi tên là Mindy, năm nay bà đã ngoài 50 tuổi nhưng trong vẫn rất đẹp, nét đẹp của người phụ nữ Châu Âu. Tôi gặp vú khi bà có ý định bán ngôi nhà này lại cho tôi, mặc dù vú đã già nhưng không may mắn là người con trai duy nhất và người chồng của vú đã mất trong vụ tai nạn và vú trở thành người cô đơn, nợ nần. Và tôi là người tìm ra căn nhà này, tôi trả hết nợ cho vú bằng chính số tiền tôi kiếm ở Destiny và mua lại căn nhà này và cho vú ở đây coi nó.
Tôi coi vú như mẹ của mình vậy, khi có chuyện gỉ buồn tôi đều về đây và tâm sự với vú. Đối với tôi, đây chính là người mẹ thứ 2. Vì tôi đã không tới đây một thời gian dài nên tôi rất nhớ vú. Tôi rời khỏi vòng tay của vú. Mindy đặt tay lên mặt tôi, béo má tôi xem xem tôi còn nguyên vẹn không. Tôi tươi cười, gỡ tay vú xuống
_Con không có sụt kí nào đâu, con chỉ tăng thôi. Vú có khỏe không?
_Như voi ấy con ạ, nhưng sao da con nó ngộ thế? Mà đây là ai, chồng con, con hả? - Mặt vú ngạc nhiên
_Ấy, con bị bóng thôi vú ạ. Đây không phải chồng con đâu vú, nhưng đây là con con - Tôi nói khi quên mất là có 2 khuôn mặt đang đờ đẫn nhìn tôi.
_Ớ, trời ơi cái con này, mày chưa có chồng mà mày có con là sao hả hả hả - Giọng vú tức giận và liên tiếp đánh vào người tôi. Tôi chỉ mìm cười, ra tay ngăn vú lại
_Vú à, con sẽ kể cho vú sau. bây giờ thì vú cho anh ấy và bé Jim vào nhà đã nha - Tôi nói rồi không để cho Mindy đồng ý, tôi đã kéo 2 người vào căn nhà gỗ đó.
_Woa, Đẹp quá mẹ ơi! Mình sống ở đây luôn nha - Bé Jim thốt lên khi bước vào căn nhà này. Quả thật là căn nhà gỗ này rất đẹp. Căn nhà nhỏ thôi nhưng được làm tất cả bằng gỗ và đặc biệt là dưới sàn nhà chính là chiếc hồ lúc nãy bé Jim đứng ngắm. Nhà được xây cao hơn mặt hồ khoảng tầm 3m, đủ để có thể nhìn thấy tất cả các loài cá ở dưới ấy. Tôi không hiểu sao nước hồ ở trong nhà lại trong hơn ở nước hồ ngoài kia, hỏi vú thì vú bảo cũng không biết, từ khi vú xây nhà ở đây, nó đã vậy rồi. Tuy nhà mang đậm nét cổ kính nhưng mà lại có đầy đủ tiện nghi hiện đại, ở tầng trệt chỉ có độc mỗi phòng bếp với xung quanh là những cửa sổ bằng kính có thể nhìn ra cánh đồng hoa Lavender và phong cảnh xung quanh, vừa đẹp lại vừa thoáng mát vì thế tôi đã ưng căn nhà này khi vừa mới bước vào.
Vẻ đẹp của căn nhà chưa dừng lại ở đó, ở tầng 2 là phòng tiếp khách. Khác với vẻ cổ kính ở tầng trệt, ở tầng 1 tất cả lại như một căn nhà hiện đại, với dàn ti vi đầu máy hiện đại nhất bây giờ. Bộ ghế salong màu trắng đặt giữa phòng, sàn gỗ và được trải thảm. Bao quanh căn phòng này là kính trong suốt, có thể nhìn mặt trời lặn và mọc, căn phòng này buổi sáng thì có ánh nắng mặt trời, ban đêm thì lại lung linh huyền ảo. Tôi giới thiệu mà đi đến đâu 2 người kia trầm trổ đến đấy, tôi chỉ mìm cười mà không bình luận gì thêm. Đến lúc lên tầng 3, tôi ngập ngừng, thấy vậy anh hỏi
_Sao vậy? GIới thiệu tiếp đi chứ - Anh cũng để ý thấy thái độ của tôi. Bé Jimmy ở trên tay anh cũng quẫy
_Mẹ ơi, tại sao lại dừng lại
_À...mọi người chuẩn bị tâm lí khi lên đây nhé- Tôi ngập ngừng rồi cũng dẫn họ lên.
Trên lầu 3 thì không gian lại rộng hơn rất nhiều hơn các tầng khác bơi nó không bị bao quanh bởi bất cứ thứ gì kể cả kính trong suốt. Đập ngay vào mắt chúng tôi khi vừa bước lên tầng là 2 bàn thờ, nơi ấy có để 4 di ảnh là...ba mẹ..của tôi và của anh. Tôi nhìn sang anh để đảm bảo anh không vấn đề gì, tôi chỉ thấy nét mặt của anh nhanh chóng xám lại nhưng rồi cũng trở lại bình thường. Anh cúi người xuống để cho bé Jim trượt khỏi lòng anh, thằng bé cũng ngoan ngoãn làm theo mà không hỏi câu nào. Anh mỉm cười
_Nào con, tới chào ông bà đi nào - Anh nói rồi cầm tay bé Jim đi tới 2 chiếc bàn thờ đó. Tôi vẫn đứng nguyên vị trí ấy nhìn 2 con người thân nhau như bố con kia mà lòng không khỏi đau xót. Anh tìm thấy trên tủ có bó nhang, anh bắt đầu rút bật lửa trong túi quần và thắp nhang. Tôi sẽ cứ đứng như vậy nếu không có giọng anh vang lên
_Này em, lại đây đi, đứng đấy làm gì? -NHư một mệnh lênh từ tối cao, tôi làm theo lời anh răm rắp. Chúng tôi cùng thắp nén nhang với lòng thành kính tuyệt đối. Anh nhìn sang di ảnh của ba mẹ tôi
_Ba, mẹ ơi. Con xin lỗi vì tất cả mọi chuyện, mong ba mẹ tha thứ cho con và...chúc phúc cho chúng con có thể vượt qua mọi sóng gió phía trước. Con cũng không còn cha còn mẹ, con biết đó là sự trừng phạt dành cho con, con không trách con gái của ba mẹ. - Anh nói rồi nhìn sang tôi một cách trìu mến - Con...yêu con gái của ba mẹ nhiều lắm, con cũng biết là cô ấy yêu con rất nhiều...nhưng tại sao? chúng con luôn bị cản trở bởi bức tường nào đấy. Ba mẹ có biết xin chỉ cho con, con thật sự muốn cưới Jen làm vợ - Lời anh nói như đánh vào tim tôi, bức tường vô hình ấy...sắp được chính tay tôi xây cao lên. Tôi không biết làm gì ngoài để nén nhang lên di ảnh của ba mẹ anh. Bé Jim níu áo tôi, giật giật
_Ba đang nói gì vậy hả mẹ? - Tôi cười, do bé Jim là người Anh Quốc chính gốc, chưa được học tiếng Việt nên khi anh nói với bố mẹ nó không hiểu gì là đúng. Tôi định sẽ dạy tiếng Việt cho bé Jim nhưng thời gian chẳng còn nữa nên chúng tôi vẫn giao tiếp khi có 3 người là tiếng anh, còn khi có tôi và anh thì tiếng Việt
_Đó là tiếng của quê hương ba. Sau này mẹ sẽ dạy con - Tôi ngồi xuống và xoa đầu bé Jim
Chúng tôi cứ đứng nhìn 4 di ảnh ấy đến khi có giọng nói vang lên
_Jen và cả cái cậu kia nữa, xuống đây ăn cơm nào - Tiếng của Mindy từ dưới nhà vọng lên đánh thức bọn tôi khỏi giây phút tưởng nhớ đau thương ấy. Tôi thoát khỏi kí ức kinh hoàng còn anh thì giật mình, lúc này tôi mới để ý, trời đã chiều rồi. Thật là phí phạm thời gian quá, cả ngày hôm nay chúng tôi chưa vui chơi gì nhiều còn bé Jim thì đang ngủ trong vòng tay của tôi
_Mình xuống thôi - Tôi nắm tay bé Jim và nắm cả tay anh, chúng tôi cùng đi xuống từng bậc thang một như một gia đình hạnh phúc. Tôi hứa sẽ lưu lại giây phút này trong cuộc đời mình.
Tôi vội chạy lại giúp đỡ bà Mindy khi thấy bà đang mang trong bếp ra những món ăn thơm ngon bày biện trên màn ăn. Anh cũng giúp một tay nhưng đột ngột bị bà Mindy đẩy tay ra
_Anh đi ra, anh đừng động vào. Tôi còn chưa xử tội anh - Nghe bà Mindy nói vậy mặt anh chỉ có nước cứng đờ thoáng buồn, anh bỏ bát đũa xuống và đi ra chỗ bé Jim dưới bộ mặt đáng sợ của Mindy. Tôi cũng khá ngạc nhiên, ôi trời, vú đã hiểu lầm tôi rồi, thiệt là khổ quá
Chúng tôi ngồi vào bàn ăn khi tất cả mọi việc đã xong,2 bên tôi là anh và bé Jim, đối diện tôi là bà Mindy. Anh nắm lấy bàn tay tôi khi tôi đang bấu cả 2 tay vào nhau, tôi lên tiếng trước để phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn này
_Con nghĩ vú đã hiểu lầm con với Nathan. Vú nên nghe con giải thích
_Giải thích cái gì? chuyện rõ rành rành là như vậy - Mindy quắc mắt nhìn tôi, khiến tôi cũng sởn sởn gai ốc.
_Con không làm gì sai, con với anh ấy chưa có gì. Còn việc có bé Jim thế này thì không thể vú à, Jim năm nay 10 tuổi và là người Anh chính gốc như thế này. Bọn con thì làm sao được cơ chứ - Tôi cố gắng nói để làm lấp mất phần kí ức của bé Jim, mong con không bao giờ nhớ được. Tôi sẽ thay người mẹ quá cố chăm sóc bé, mặc dù...
_Đâu? - Vú nghe tôi nói xong quay sang bé Jim đang ngồi cạnh rồi lấy 2 tay ôm lấy mặt thằng bé mà xoay xoay vặn vặn. Một hồi thấy bé Jim khó chịu, vú mới chịu buông tha và búng tay cái chóc,
_Ờ ha, xin lỗi con. Nhưng thằng bé là....
_Là con của tụi con - Anh ngắt lời, và ra ý không muốn nói đến từ mồ côi. Mindy hiểu ý nên cũng cười giả lả,
_Thôi, cho vú xin lỗi,nào nào, ăn cơm đi toàn món ngon cả đấy nhá - Vú nói rồi gắp tới tấp vào bát của tôi và anh.
Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ và tôi vui nhất khi thấy vú chấp nhận anh và cả bé Jim nữa. Tôi ngắm kĩ từng cử chỉ ghi nhớ từng lời nói của anh và bé khi trả lời vú. Tất cả đã được ghi lại rõ nét trong kí ức của tôi.
8p.m - Tại cánh đồng hoa Lavender.
TÔi đang đứng ở tầng 3 ngắm nhìn hoa Lavender là cảm nhận mùi hương của hoa và nhâm nhi tách cacao nóng. Tôi yên tâm vì bé Jim đã được vú chăm sóc rất tận tình, tôi miên man suy nghĩ về kế hoạch của mình thì tôi cảm thấy có một chiếc áo khoác chùm vào mình. Không cần quay lại, tôi cũng biết là ai
_Sao em lại thích ăn mặc phong phanh nhỉ? - Anh trách móc tôi, tôi chỉ nhìn anh cười tôi biết ngay là anh sẽ trách móc tôi mà. Nhưng tôi nhìn lại mình, thấy cũng đâu phong phanh lắm đâu. Tôi hôm nay mặc một chiếc quần dài ống loe màu xanh đen và chiếc áo thun màu trắng cách điệu, tôi chẳng quan tâm là có lạnh hay không. Còn anh trông có vẻ ấm áp hơn với quần jean dài màu đen, chiếc áo thun màu xanh dương, khoác ngoài là cardigan màu xám, trông anh khá lãng tử với nét ăn chơi hơn là một doanh nhân vì cả mái tóc nâu bồng bềnh của anh nữa.
_Anh có khác gì em? - Tôi đốp lại nhưng liền bị ăn một cái cốp từ anh. Tôi ôm đầu nhăn nhó
_Đáng đời-
Tôi dựa hẳn vào anh, ngả đầu vào vai anh mà ngắm nhìn cánh đồng hoa lavender này. Hoa Lavender tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu vì thế càng ngắm...tôi càng hy vọng mình sẽ được như vậy.
_Anh à, nếu một mai thức dậy...anh không thấy em thì thế nào anh nhỉ? - Tôi hỏi và quàng tay ôm lấy anh thật chặt như thể tôi sắp đi vậy. Tôi không nhìn nhưng biết anh sẽ ngạc nhiên khi hỏi như vậy
_Có muốn ăn cốc nữa không? - Anh đe dọa
_Không mà, em hỏi thật đấy. NẾu như vậy...thì sao - Anh nghe tôi hỏi xong thì thơm nhẹ lên mái tóc tôi
_Nếu vậy thì anh sẽ chết mất, trái tim anh sẽ chẳng còn đập, anh sẽ nhìn mọi thứ xung quanh anh là màu đen - Anh nói trong vô vọng, không lối thoát. Và tôi chủ động, rướn người lên và...hôn anh, nụ hôn ngọt ngào nhất cũng là đau thương nhất tôi từng có với anh. Lần này tôi kiềm trong tim những giọt nước mắt, tôi tận hưởng nó như mùi vị kẹo ngọt.
Chúng tôi quấn quít nhau không rời, hết nụ hôn này lại tiếp nụ hôn khác cơ bản là cả tôi và anh đang không muốn rời xa nhau. Đến khi...
_Mẹ ơi...- Chúng tôi vội vàng bỏ nhau ra khi nghe thấy tiếng bé Jim. Rõ ràng là tôi thấy Jim đã ngủ rồi cơ mà, thật là sao bây giờ tôi thấy ghét thằng bé quá đi. Nhưng cũng không vì thế mà tôi bỏ mặc nó, tôi chạy lại và định hỏi tại sao giờ này còn ngồi ở đây vì trời rất lạnh thì từ trong phòng bà Mindy chạy ra
_Ôi vú xin lỗi, thằng bé cứ đòi ra gặp con.
Tôi nhìn bé Jim, mỉm cười rồi thơm nhẹ vào trán...
_Bé Jim của mẹ, tí mẹ vào chơi với con. Còn bây giờ thì vào chơi với vú Mindy nha, bé Jim của mẹ ngoan lắm mà - Tôi nói giọng ngọt như mía lùi, thấy mặt Jimmy xuôi xuôi đi theo bà Mindy vào phòng, tôi mới quay lại nhìn anh thì thấy anh đang đứng ngay cạnh tôi. Ôi tía má ơi, anh làm tôi hết hồn, anh có biết là ở xứ sở sương mù này rất nổi tiếng về ma không hả trời. Tôi ôm tim mình đập thình thịch thì bỗng nhiên anh kéo tôi vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại.
Tôi nhìn anh ngạc nhiên,
_Anh định làm gì thế?
_Uống với anh - Anh đề nghị rồi lấy trong tủ ra chai rượu vang. Còn tôi để hưởng ứng lời mời của anh thì đi lấy ly. Căn phòng này đầy đủ mọi tiện nghi, với chiếc giường rộng 2m đủ cho cả 2 người nằm vì nhà chỉ có 2 phòng ngủ, 1 phòng thì bé Jim và vú đã ngủ rồi chỉ còn phòng này đủ cho tôi và anh. Chỉ cần nghĩ đến cái cảnh ngủ chung thì mặt tôi bỗng nong nóng, quái lạ tôi chưa bao
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |