Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

giờ có cảm giác lạnh, nóng, đau về thể xác trong 4 năm qua. Nhưng tại sao lần này lại thấy nóng nhỉ, có phải người tôi tự tỏa nhiệt ra không nhỉ?. Và tôi lại nhìn anh mân mê chai rượu, uống rượu là cơ hội tốt để tôi thực hiện kế hoạch của mình, tôi lấy trong túi ra một chiếc khăn và giả vờ lau ly. Tôi biết làm thế là quá đáng với anh nhưng sáng hôm sau, chính xác là 8h sáng hôm sau tồi sẽ rời khỏi đất nước xinh đẹp này.

Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn uống nước đặt giữa phòng. Căn phòng này được trang trí theo sở thích của tôi chính là màu tím violet, với tất cả vật dụng không phải màu đen giống nhà cũ mà là màu trắng, tôi ghét màu trắng lắm vì nó đau thương hơn bất kì màu nào khác. Nhưng vì một lí do củ chuối là tôi không thể đặt đồ màu đen vì cái tiệm ấy đã chuyển đi đâu đó rồi. Anh rót rượu ra cho tôi và cả cho anh, tôi chăm chú nhìn anh, yêu....

_Làm gì nhìn anh dữ thế? - Anh sờ sờ tay lên mặt để chắc chắn không có vấn đề gì.

_Không có gì, nào chúng ta uống nào - Tôi nâng li lên và bắt đầu uống

Boong,
tiếng ly vang vào nhau. Tôi thấy anh đã say vì lượng thuốc mê tôi cho vào cũng kha khá. Nhưng anh vẫn tiếp tục uống, tôi ngăn cản vì chúng tôi đã uống 2 chai rồi

_Thôi, mình dừng ở đây nhé - Tôi vẫn không có vấn đề gì, vì nhiêu đây chẳng nhằm nhò gì. Chắc với anh cũng vậy

_Không....không...đừng đi...đừng dừng lại - Giọng anh nhè nhè có vẻ anh rất buồn ngủ rồi. Tôi đứng dậy, có ý định đỡ anh về giường nằm nhưng anh lại luồn tay ra sau đầu tôi và đặt bờ môi nóng ấm của anh lên môi tôi.

Càng hôn tôi càng say đắm, tôi thả tâm hồn mình vào những nụ hôn này. Và...chúng tôi di chuyển dần ra phía giường, tôi biết chuyện gì đến cũng sẽ đến. Anh bắt đầu thực hiên khi luồn tay vào trong áo tôi và....Từng đợt khoái cảm dâng trào khi những nụ hôn của anh di chuyển trên cổ tôi rồi xuống đến... nhưng....

_Anh xin lỗi.. nhưng anh buồn ngủ quá - Nói rồi anh nằm gục xuống ngay cạnh tôi. Tôi tỉnh dậy và nghiệm ra thuốc mê đã ngấm rồi. Tôi ngồi dậy chỉnh lại quần áo của mình và chỉnh lại tư thế nằm cho anh để anh thoải mái. Tôi nhìn lên đồng hồ...mới có 10h tối, không biết bé Jim đã ngủ chưa nữa. Tôi dứng dậy thu dọn vỏ chai và bước ra khỏi phòng

Cốc cốc, tôi gõ cửa phòng bé Jim và bước vào.
Tôi thấy bà Mindy ngổm đầu dậy xem ai và bà lại nằm xuống khi thấy tôi. Tôi đi đến giường và ngồi xuống, vuốt tóc bé Jim như biết được bàn tay của tôi, bé Jim mở mắt dậy nhưng tôi ra hiệu cho bé im lặng

_Jimmy à, mẹ xin lỗi. Con ở đây với bà một thời gian nhé. Mẹ sẽ quay trở lại đón con rồi mẹ sẽ dạy con tiếng Việt, mẹ sẽ làm những thứ gì con thích, chỉ cần con ở đây với bà và ngoan ngoãn.

_Mẹ...mẹ đi đâu? - Jimmy hỏi giọng ngái ngủ, trông thằng bé khá tội nghiệp. Thật sự tôi không muốn xa bé Jim nhưng nếu mang nó về Việt Nam, khả năng nó được an toàn là rất thấp.
_Mẹ đi về quê hương của mẹ, mẹ hứa, mẹ xin hứa sẽ quay về nên là con đừng hoảng khi không thấy mẹ nhé. Nào giờ thì ôm mẹ và đi ngủ nhé - Tôi nói rồi ôm bé Jim vào lòng

--------
11h đêm
_Con tính sao? - Mindy hỏi tôi khi đang ngồi ngoài ban công chỗ tôi và anh ngồi lúc nãy và tôi cũng đang nhâm nhi cốc cacao nóng hổi.

_Con...sẽ để anh ấy cho Anna, cô ấy cần Nathan hơn là con. - Tôi nói chán nản.

_Sao con lại quyết định như vậy, chẳng phải 2 đứa yêu nhau lắm sao? Con làm vậy có phải là quá tần nhẫn với Nathan không? - MIndy nhăn mày hỏi tôi, tôi không biết trả lời làm sao. Đúng, nhưng tôi cứ nghĩ về cuộc nói chuyện cách đây 2 tháng tại nhà Anna là lòng tôi lại day dứt, chẳng phải là tôi hận anh và có ý định giết hại anh sao? Tại tôi mà tình cảm của anh và Anna bị rạn nứt.

_Con...không biết nhưng con đã xác định mình phải làm gì. Năm xưa là con không hiểu hết chuyện, con đã giết anh ấy. Con làm anh ấy đau khổ và con nghĩ rằng người thay con là Anna - Tôi nói không cảm xúc gì.

_Vú tôn trọng con, vú biết con sẽ biết con đường nào mang lại hạnh phúc cho cả hai. Vú sẽ chăm sóc cho Jimmy đến khi nào con quay trở về, dù gì thằng bé cũng là con của con - Nói rồi bà Mindy đứng dậy, khuôn mặt có vẻ tức giận, tôi thở dài rồi lại tiếp tục uống cacao.

Từng đợt gió từ ngoài thổi vào mang theo hương thơm của hoa oải hương khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi quay vào phòng thấy anh đang ngủ rất ngon lành, tôi ngắm anh một chút rồi lấy trong túi ra một tờ giấy tôi đã viết sẵn dán lên đầu giường. Tôi cúi người xuống, hôn phớt vào môi anh rồi xách túi quay người đi.

------------
1h sáng, tại nhà tôi.
Tôi mệt nhoài sau khi lái xe đường dài để về nhà thu dọn đồ đạc. Sao cái đầu tôi lại nhức nhức thế này, chắc là do uống rượu lúc nãy. Lê thân xác tới tủ thuốc, với đại trong ngăn thứ 2 một viên thuốc nào đấy mà tôi không rõ và uống...quả thực tâm trí tôi lúc này chỉ nghĩ về, nghĩ về những nụ hôn ngày hôm nay và cả những kỉ niệm từ khi gặp anh nữa. Từ lần gặp ở nhà Anna đó, nếu hôm ấy tôi không nổi hứng đi tất niên thì tôi mãi sẽ không gặp anh và trái tim tôi cũng sẽ không đập vì anh nữa, được cái này thì mất cái kia. Từ những lần được anh ôm vào lòng mà che chở, và được anh chăm sóc uống nước bằng cách kì lạ nữa. Tất cả như một thước phim quay chậm trong đầu tôi, tôi bật cười ngồi thụp xuống sàn nhà nhưng nước mắt tôi lại tuôn rơi, tôi khóc nức nở. Trái tim tôi quặn thắt, nó đang dày vò tôi, cả bờ vai tôi rung lên bần bật, tôi tự hứa với bản thân là sẽ không khóc nữa, lần này nữa thôi.

Nhưng đột nhiên tiếng chuông điện thoại trong túi tôi vang lên, tôi mặc kệ nó, tôi ngắm nhìn ngôi nhà này. Sao tôi thấy nó cô đơn quá chắc vì sắc đen và sắc đỏ, màu của bóng đêm và màu của máu....tiếng chuông điện thoại vẫn tiếp tục vang lên không dứt, hết cuộc này tới cuộc khác. Tôi đành đi lại phía chiếc túi và lấy ra...là Ken. Tôi quẹt màn hình, lười biếng trả lời

_Sao hả anh? - Giọng tôi khàn khàn vì mới khóc xong

_Em...sao gọi lâu thế mà không bắt máy, đang ngủ hả? - Giọng anh nghe vẻ tỉnh táo và sốt sắng, ặc đã 2 giờ sáng rồi mà, gọi gì không biết

_Không ạ, em còn thức - Dù đã cố chỉnh sửa nhưng giọng tôi vẫn như vịt đực.

_Mới khóc ? - Tôi nghe anh nói mà thấy lòng ấm lên chút ít vì vẫn còn có người quan tâm tới tôi.

_Chuyện đó để sau đi ạ, anh có chuyện gì mà gọi em giờ này - Tôi gạt ra vì bây giờ nhắc đến thì khóc nữa quá

_Dạo này em có thấy lạnh không? - Sao anh lại hỏi vậy nhỉ, tôi ngẫm một lúc rồi trả lời

_Thỉnh thoảng, mà em cũng không biết vì sao mình lại bị vậy - Ngẫm nghĩ tôi thấy à đúng, mới tối qua thôi, tôi còn thấy lạnh vì những cơn gió thổi vào mình cơ mà. Và thấy nóng ruột khi uống cacao nóng nữa chứ. Thật là tôi chẳng hiểu nổi cơ thể mình nữa. Tôi nói xong mà chỉ nghe thấy tiếng thở dài ở dầu dây bên kia, ơ hay nhỉ

_Em...hãy...chuẩn bị tinh thần

_Tinh thần gì?

_Hay ngày mai mình gặp nhau để nói nha - Anh đề nghị

_Em không thể, mai...mai....

_Mai làm saoo? - Anh kéo lê rồi ngáp ngủ

_Mai em có việc rồi - Tôi chối

_Vậy thì lúc nào em rảnh

_Chẳng...thôi lúc nào em rảnh em gọi cho anh nha

_Ừ, mà nhanh nha. CHuyện gấp đó. Thôi em ngủ đi, cũng khuya rồi - ANh lại ngáp lên cái nữa

_Vâng chào anh - Tôi nói rồi cúp luôn máy. Trời ơi, lại chuyện gì đến với tôi đây hả trời, sao không để cho cái số tôi nó yên ổn một chút nào ta. Tôi chán nản leo lên phòng và sắp xếp đồ đạc
4 giờ sáng
Sau khi thu dọn xong hết đồ đạc của mình, tôi nằm nhoài ra giường vì mệt mỏi. Tôi nhìn lên trần nhà, rồi bật người dậy lấy điện thoại trong túi xách ra và nhắn tin cho từng người một ở trong lớp của tôi thông báo là tạm biệt mọi người. Rồi đến số của Mie, tôi không nhắn mà ấn gọi luôn mặc dù biết gọi giờ này là rất bất lịch sự.

_Alo,...ai...thế - Giọng ở đầu dây bên kia nhè nhè ngái ngủ, tôi...

_Tôi Jen đây - Tôi mím chặt môi ngăn không cho dòng nước mắt chảy ra dù gì thì cũng là bạn 4 năm trời không rời xa.

_Ờ...bà gọi tôi giờ này có chuyện gì thế - Vẫn cái chất giọng ấy nhưng đỡ hơn chút ít

_Tôi sắp đi rồi bà ạ....- Tôi chưa kịp nói xong thì đã nghe giọng Mie hoảng hốt

_Đi đâu, bà đi đâu? Bà nỡ bỏ tôi ở lại sao hả?

_Tôi...xin lỗi. Tôi về Việt Nam... - Tôi định cúp máy vì không dám nói tiếp thì giọng Mie buồn buồn vang lên

_Tại sao? Tại sao bà lại có nhiều thứ giấu tôi đến như vậy? Mình không phải là bạn sao?

_Không...mình là bạn mà, bà...là người bạn thân nhất của tôi. Cuộc sống tôi bớt buồn tẻ hơn là nhờ bà.

_Bạn bè?.... Mie dừng một hơi dài rồi nói tiếp. - Bạn bè mà bà luôn giấu tôi chịu khổ một mình ấy hả? Bạn bè mà ngay cả chuyện nhỏ Anna mà bà cũng giấu tôi. Thôi bỏ đi, bao giờ bà đi

_8h sáng hôm nay, nhưng tôi không muốn bà ra tiễn đâu...vì...tôi sẽ quay về mà

_Ừ - Nói rồi Mie dập máy luôn, ôi Mie đã giận tôi rồi. Phải tôi còn giận chính bản thân mình cơ mà, huống hồ gì là Mie. Nhưng tôi vẫn nhắn, Mie tạm biệt bà. Rồi sau đó tôi tắt ngúm luôn điện thoại của mình. Đi thay đồ chuẩn bị ra sân bay.
--------------

--------------------
7h 30 sáng

Tôi đang làm thủ tục cần thiết trước khi lên máy bay. Hoàn thành, tôi ngồi xuống ghế mặc dù bây giờ không còn sớm nữa, những hành khách đã lên máy bay rồi, nhưng tôi luyến tiếc nơi này.

*Lúc này trên một con đường khác*
Người đi ngoài đường chỉ nhìn thấy bóng dáng một chiếc xe Audi phóng vun vút trên đường, ngồi trong xe là một thanh niên điển trai. Dù biết là đi thế này là phạm luật khi cứ vượt hết đèn đỏ này đến đèn đỏ khác nhưng Nathan không thể cho xe chạy chậm lại được. Anh cứ tăng tốc sau mỗi phút, lòng anh đang như lửa đốt đây này. Khi tỉnh dậy với cái đầu đau nhức, anh đang định tìm nó và một mảnh giấy dính trên đầu giường. Trên tờ giấy ấy ghi

"Tạm biệt anh, tình yêu vĩnh cửu của em. Sống hạnh phúc bên Anna anh nhé. Em xin lỗi vì đã không thể ở cạnh anh mỗi sáng, hay nấu bữa sáng, pha cà phê cho anh trước khi anh đi làm. Hay là hôn anh vào mỗi tối. Anh chăm sóc bé Jim cùng với vú Mindy anh nhé, hãy nói chuyện với con vào mỗi tối trước khi nó đi ngủ, đừng bỏ mặc nó. Đừng quên chăm sóc cả Anna nữa, cô ấy dạo này có vẻ gầy gầy, hãy yêu cô ấy như đã từng yêu em vậy. Và đặc biệt là chăm sóc bản thân mình nữa, có vẻ như anh phải chăm sóc nhiều người quá nhỉ? Em giao cho anh hơi nhiều nhiệm vụ thì phải. À...còn một nhiệm vụ nữa...hãy quên em đi nhé, hãy coi em như một ngọn gió thoảng qua cuộc đời anh thôi. Sẽ mau thôi, mau thôi mà,. Em chắc chắn rằng khi anh tỉnh dậy và nhìn thấy tờ giấy này anh sẽ đi tìm em nhưng thôi đừng tìm mất công vì em đã trốn rồi, trong gara có xe em đã chuẩn bị cho anh, anh chỉ cần đi đúng theo bản đồ gắn ở dưới ấy, anh sẽ về được thành phố. Em xin lỗi, xin lỗi vì tất cả. yêu anh Nathan

Thân: Jenny Lamous "
{kể theo lời tác giả}
Sau khi đọc xong, Nathan buông một câu chửi thề rồi chạy ngay sang phòng bên cạnh. Không cần gõ cửa anh vào luôn, giựt bà Mindy dậy, như một người điên anh hét lên

_VÚ MAU NÓI, JEN ĐÃ ĐI ĐÂU RỒI? ĐI ĐÂU RỒI - Nathan vừa nói vừa lay bà Mindy khiến bà sợ sệt.
_NÓI MAU
Bà nhìn Nathan rồi nói

_Quê...quê nó - Chỉ cần có thế anh chạy ngay xuống nhà mà không cần phải chỉnh chu lại nhan sắc gì cả, và chạy như bay như biến đến sân bay nơi người con gái của anh đang chuẩn bị rời xa anh đây.

_Chết tiệt, tại sao em luôn chạy trốn?

-----------------------
7h40
Nathan bước vào sân bay, anh nổi bật giữa đám đông vì nhan sắc của anh. Dù mái tóc bị rối nhưng nó thể hiện nét ăn chơi của anh. Anh chạy giữa sân bay vừa đi...vừa la lên

_Jen, em ở đâu? Jen, em ở đâu? (tiếng Việt)

Anh chạy đi khắp nơi, từ cửa này tới cửa khác, từ tầng này tới tầng khác mà không biết mệt là gì. Nhưng rồi ông trởi không phụ công anh khi ngồi ở cửa số 7 kia chính là nó. Anh chạy lại gần...đúng là nó...mái tóc nâu bồng bềnh kia sao mà anh quên được. Nhưng chỉ còn cách 3 bước chân nữa thôi thì nó quay lại, nhìn thấy anh nó guồng chân mà chạy. Anh cũng bất ngờ nắm lấy khuỷu tay nó kéo nó vảo lòng anh. Nhưng nó cố gắng thoát ra khỏi vòng tay ấy

_EM ĐI ĐÂU? - Anh hét lên làm nó sợ hết hồn.

_Buông em ra, buông ra - Nó tìm mọi cách để thoát ra khỏi gọng kìm đó. Nhưng nó càng thoát thì anh càng tức giận hơn và siết cũng chặt hơn, nhưng rồi nó giẫm vào chân anh. Vì quá đau, anh thả nó ra nhưng vẫn níu tay nó lại

_Chúng ta kết thúc rồi, đừng níu kéo nữa - Nó nói giọng bình thản nhất có thể

_EM CÓ THỂ ĐI MÀ BỎ ANH Ở LẠI SAO? EM CÓ THỂ SỐNG THIẾU ANH À? EM NÓI KẾT THÚC LÀ KẾT THÚC DỄ DÀNG VẬY SAO? - Nathan điên lên, hét um sùm gây sự chú ý.

_Phải, em vẫn sống tốt đó thôi. 4 năm qua...em vẫn sống được, đến khi có sự xuất hiện của anh...mọi thứ đều bị đảo lộn. Em thấy...phiền lắm - Nó nói mà như sắp khóc đến nơi, nó quay mặt đi rồi gỡ tay anh ra. Nathan lúc này thì đứng như trời trồng, sao? phiền sao? hóa qua những ngày qua...là giả dối sao? không, anh không tin điều đó.

-------------
{Theo lời của Jen}

Tôi vẫn bước tiếp mà bỏ anh ở lại phía sau, nước mắt đang chảy thành từng dòng trên khuôn mặt tôi làm tôi phải mím chặt môi lại để ngăn tiếng khóc, thiếu điều là bờ vai run lên nữa thôi. Tôi nghe anh la lên (chúng tôi cách nhau có khoảng 5 bước chân thôi)

_ĐỪNG GIÀY VÒ TRÁI TIM ANH NỮA, ĐỪNG LÀM ANH ĐAU THÊM NỮA - Giọng anh có vẻ khổ tâm...nó làm bước chân tôi khựng lại, nhưng tôi không dám quay đầu. TÔi chỉ đứng im ở đó, hình như anh đang khóc thì phải, tai tôi thính lắm mà, tôi có thể nghe tiếng khóc đau thương ấy

_ĐỪNG...ĐỪNG ĐI. ANH CẦU XIN EM...ĐỪNG ĐI. ĐỪNG BỎ MẶC ANH THÊM MỘT LẦN NÀO NỮA - Trời ơi trái tim tôi nó nhũn mất ra thôi. Nhưng tôi nghe thấy tiếng cô tiếp viên nhặc đến tên tôi...ôi 7h50 rồi. Tiếng nói ấy làm trái tim tôi sắt đá trở lại...tôi lại tiếp tục bước vào cửa số 7 kia...Giọng anh lại vang lên

_Em mà đi...thì coi như chúng ta chấm dứt - Lần này không còn đau thương nữa mà là giọng của sự hận thù. Tôi mỉm cười, đúng, anh phải như vậy, anh cứ hận tôi, tôi không trách gì anh đâu. Anh phải sống hạnh phúc đó anh có biết không? Anh phải hạnh phúc thay cho tôi...thế rồi...tôi lên máy bay...bỏ dở cuộc tình của mình ở đó. Quả thực hơn 2 tháng qua...tôi rất hạnh phúc...cuôc đời của tôi trở thành màu hồng sau những ngày u ám nhất. Tôi đã có một gia đình thật sự ở đây...
1 ngày sau, sân bay Tân Sơn Nhất

Tôi bước xuống sân bay một cách tự tin trong bộ quần áo đơn giản nhưng cũng rất phong cách là áo thun màu xanh đen ôm sát lấy cơ thể, áo khoác cách điệu màu trắng, chiếc quần đùi jean đi kèm là đôi boot màu đen. Mái tóc hôm nay được tôi buộc cao sao khi vật vã trên máy bay, cổ tôi có chiếc dây chuyền dài hình ngôi sao. Tôi tự tin sải từng bước chân một, 4 năm trước là tôi đi khỏi nơi này trong sự sợ hãi nhưng bây giờ....TÔi không sợ một người nào có thể bắt gặp tôi....

Ra đến cửa đã có chiếc xe BMW đen tuyền thân yêu của tôi, tôi vỗi vàng chất đồ lên xe và phóng đến một nơi

--------------------------------------

Tập đoàn

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

80s toys - Atari. I still have